Sunday, April 22, 2012

Five Best Linux Distributions

Từ khóa
Whether you're a beginner or you've been using Linux systems for years, you probably have an opinion on what the best distribution is. "Best," is obviously a relative term, and we understand that what's best for beginners may not be best for advanced users, and so on. Still, Linux distributions come in all different shapes, sizes, complexities, styles, and types. We asked you which ones you preferred, and now we're back to take a look at the top five distros based on your nominations.

Earlier in the week we asked you which Linux distros you thought were the best when it came to ease-of-use, support, functionality, compatibility, and that overall had the right mix of features for you. You certainly weighed in, with well over 400 votes!
We tallied them up, and now we're back to showcase your five favorites.


Five Best Linux Distributions

Arch Linux

Arch Linux is something of a rising star in the Linux community, and when we showed you how to pick the right distro for you, many of you really resonated with the fact that with Arch, you install pretty much everything from scratch—which requires a certain level of comfort with the command line, but it also gives you complete control over how customized the overall installation is for you. Installing Arch really is like building a distro that has your name on it, and it can be as simple or complex as you need it to be. For the minimal crowd who prefers lightweight installs, you can keep your system lean and mean. For the feature-lovers, you can load it up as much as you want. It's a great distro for people who really want to learn the ins and outs of Linux, even if it's not the easiest, most mainstream, or newbie-friendly. You'll learn a lot, though, and if you're all about Arch, you shouldn't miss our own Whitson Gordon's guide to building a killer Arch Linux installation.

Five Best Linux Distributions

Ubuntu (and Variants)

Ubuntu has some star power behind it, and it's probably the most popular Linux flavor available right now. If you've tried Linux at some point, you've probably tried Ubuntu, and for good reason. It's easy to install, customizable, offers some great features that weren't standard in distros popular prior to Ubuntu's popularity, and it updates every six months with new features and plenty of improvements. Ubuntu's mission was to bring Linux to the masses, and it's done an incredible job. Ubuntu's community is massive, so there's plenty of places to go for help troubleshooting or making the most of your installation, and virtually every Linux-compatible program or applications works in Ubuntu without issue. The only divisive issue with it is the growing size of the distro (many complain it's getting bloated) and Ubuntu's Unity UI, which you either love or hate. Either way, if you're just getting started with Linux and want the experience without getting too dirty in the process, Ubuntu is a great place to start, and a great way to ease your way into the wonders of Linux.

Five Best Linux Distributions

Linux Mint

Linux Mint is probably one of the better beginner distros available. Where Ubuntu wanted to make Linux available to the masses, Mint picked up the torch and carried it even further, with an install that in most cases doesn't even require you to look at a command line, an interface that emphasizes the graphical and minimizes the command line entirely, and an overall UI that will make people who are used to OS X and Windows feel comfortable and at home just logging in and getting some work done without a lot of hassle. It makes some tradeoffs in complexity in the process, and the die-hard open source fan likely won't be happy with Mint's decision to embrace closed source applications and drivers over open-source options for the sake of ease and familiarity, but to the beginner who isn't interested in any of that or is choosing Linux because they want to experiment or are concerned about their security, it's a great option.

Five Best Linux Distributions

Fedora

Quick poll: how many people remember Fedora when it was Fedora Core, and had just split off from Red Hat? I do—I was a die hard Fedora fan at the time, and while my loyalties may have strayed, I still have a special place in my heart for it. Fedora updates every six months, much like some of the other popular distros, but you'll find the community behind Fedora tends to stay on the cutting edge when it comes to platform updates, driver updates, and application updates. it's fast and it's stable—but be ready to start troubleshooting when something you've just installed breaks down. Old school fans who still love the Yum package manager will find it's still there in Fedora (even though most other distros have moved on to APT), and enterprise Linux users will appreciate its roots in and still-somewhat intertwined relationship with Red Hat.

Five Best Linux Distributions

Debian

Debian has a long long history, and I remember when people in my old LUG used to call it a "cutting edge" distro with great support. These days Debian prides itself on its rock-solid stability, and shies away from the bleeding edge a bit. It's an old distro with a lot of developers in it that have been around for a long time, watching Linux rise to the mainstream and drop out of sight several times over the years, and have stuck with their preferred distro, so while the community is there for help if you need it, make sure you've tried fixing the problem and researching it on your own before you call for help. To that end though, Debian updates every few years, which also makes it a great choice if you're trying to run Linux on some seriously outdated hardware.

Saturday, April 21, 2012

7 điều cần tránh sau bữa ăn

Từ khóa
Để cơ thể khỏe mạnh và hấp thu tốt các chất dinh dưỡng trong thực phẩm, bạn cần tránh một vài việc ngay sau bữa ăn.
1. Ăn hoa quả
Theo truyền thống, nhiều người thường ăn hoa quả sau bữa ăn, xem như là món tráng miệng. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, việc này có thể khiến dạ dày bị đầy hơi. Vì thế, bạn chỉ nên ăn hoa quả sau bữa ăn 1-2 tiếng.
2. Hút thuốc lá
Nghiên cứu cho biết, hút thuốc lá ngay sau bữa ăn có thể làm gia tăng nguy cơ bị bệnh ung thư. Hút một điếu thuốc lá sau bữa ăn có thể gây tác hại tương đương với việc hút 10 điếu thuốc lá vào lúc bình thường.

Bạn chỉ nên ăn hoa quả sau bữa ăn 1-2 tiếng.
3. Uống trà
Nhiều người thường thích uống trà ngay sau bữa ăn. Tuy nhiên, nghiên cứu cho thấy, uống trà sau bữa ăn có thể gây cản trở cơ thể trong việc tiêu hóa chất protein chứa trong các loại thực phẩm tới 80%.
4. Tắm
Giới chuyên môn cho biết, nếu bạn tắm ngay sau bữa ăn có thể làm giảm quá trình lưu thông máu tới hai bàn tay, chân và dạ dày. Tình trạng này sẽ gây khó khăn cho quá trình tiêu hóa, đồng thời tạo nên nhiều vấn đề khác về sức khỏe.
5. Đi bộ
Theo các chuyên gia, đi bộ ngay sau bữa tối khiến cơ thể giảm khả năng hấp thu các chất dinh dưỡng trong các loại thực phẩm.

Uống trà sau bữa ăn có thể gây cản trở cơ thể trong việc tiêu hóa chất protein chứa trong các loại thực phẩm tới 80%.
6. Ngủ
Bạn cần lưu ý, việc đi ngủ ngay sau bữa ăn có thể gây nên tình trạng đường tiêu hóa bị đầy hơi, viêm đường ruột và trào ngược axít từ dạ dày lên thực quản, gây khó chịu.
7. Uống nước lạnh
Theo các chuyên gia, khi bạn uống nước lạnh trong (hoặc sau bữa ăn) có thể khiến các loại thực phẩm, đặc biệt đối với các loại thực phẩm có chứa dầu hoặc mỡ bị đông lại, tích lũy ở đường ruột, làm hẹp đường tiêu hóa và gây béo phì.

Tuesday, April 17, 2012

Từ khóa

Microsoft vừa công bố ba phiên bản Windows 8 sẽ được bán ra thị trường, đó là Windows 8, Windows 8 Pro và Windows 8 RT. Bản Windows 8 sẽ dành cho các máy tính dùng vi xử lí x86/64 và đây sẽ là lựa chọn cho hầu hết người dùng đầu cuối. Windows 8 Pro hướng đến các doanh nghiệp, chuyên gia công nghệ khi cung cấp những tính năng như mã hóa, ảo hóa, quản lí máy tính và kết nối tên miền,... Windows Media Center sẽ được cung cấp như một gói riêng cho bản Pro. Cuối cùng, Windows RT (trước đây có tên là Windows on ARM) sẽ cài sẵn trên các PC và máy tính bảng chạy vi xử lí nhân ARM. Windows RT cũng sẽ được tích hợp các phiên bản tối ưu hóa cho màn hình cảm ứng của Word, Excel, PowerPoint, và OneNote.
Trong bản Windows 8, Người dùng có thể chuyển đổi ngôn ngữ nhanh chóng mà không cần khởi động lại máy, tính năng trước đây chỉ xuất hiện trên Windows bản Enterprise/Ultimate. Ở Trung Quốc và một vài thị trường mới nổi, Microsoft chỉ cài sẵn ngôn ngữ địa phương. Bản Windows RT sẽ có một môi trường chạy ứng dụng mới (Windows Runtime, hay WinRT) mà hãng sẽ giới thiệu vào tháng 9 này, mở ra một thế hệ ứng dụng "dựa trên điện toán đám mây, màn hình cảm ứng và kết nối với web".

Đối với các khách hàng doanh nghiệp, Microsoft vẫn dành cho họ một bản Windows 8 đặc biệt được tối ưu hóa cho hợp đồng Software Assurance (một dịch vụ dành cho cơ quan, tổ chức, theo đó Microsoft sẽ bảo trì, hỗ trợ kĩ thuật cho những phần mềm của mình trong thời gian dài). Windows 8 Enterprise sẽ có tất cả tính năng của Windows 8 Pro, cộng thêm các chức năng chuyên biệt để quản lí máy tính trong một công ty (bảo mật nâng cao, khả năng di động, quản lí/phân phối tài nguyên hệ thống,...)

Về khả năng nâng cấp, người dùng Windows 7 Starter, Home Basic, Home Premium, Professional, Ultimate sẽ được nâng lên Windows 8 và Windows 8 Pro. Bản Windows 8 RT không cho phép nâng cấp từ bất kì phiên bản nào của Windows 7, và tất nhiên là cũng không thể cài lên các máy tính dùng vi xử lí x86/64. Bạn có thể xem thêm chi tiết về các tính năng của từng phiên bản trong liên kết nguồn.

Sunday, April 15, 2012

Thế nào là hoàn hảo?

Từ khóa
Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dõi. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: “Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta một chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.”

Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá. Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm: “Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy”.

Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư: “Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất.” Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.

“Tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất”, chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc “hoàn mỹ nhất” nhưng nếu bạn cứ một mực đi tìm mà không nhìn vào thực tế, không so sánh với thực tế thì bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ vì mãi đi tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đã bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc!

Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu? Trên đời này đã xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi tìm “chiếc lá hoàn mỹ nhất”, coi thường cuộc sống đạm bạc. Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn. Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó.

Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc là mà bạn cho rằng là hoàn mỹ nhất.

Mình yêu nhau đủ rồi…

Từ khóa
“Cuộc đời ơi, sao lắm lạ kỳ
Có những năm tháng đi qua mà chẳng thành nỗi nhớ
Nhưng nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ
Một thoáng nhìn cũng trăn trở mãi trong nhau.”
Mình xa nhau đâu phải vì hết yêu mà sinh hận, mà chỉ đơn giản là mình yêu nhau đủ rồi phải không anh?
Em luôn có niềm tin vào tình yêu ấy, và sẽ mãi chờ anh trở về.
Ngày anh trở về sẽ là một tình yêu trọn vẹn nhất, em sẽ không còn cảm giác lo lắng bất an như ngày xưa. Em yêu anh, yêu rất nhiều.
Em đặt cho anh cái biệt danh “Tên Lửa”. Chính em cũng không hiểu em lấy nó từ đâu ra, nhưng em chỉ biết một điều rằng nó rất hợp với anh.

Mình xa nhau đâu phải vì hết yêu mà sinh hận, mà chỉ đơn giản là mình yêu nhau đủ rồi phải không anh?
Em luôn có niềm tin vào tình yêu ấy, và sẽ mãi chờ anh trở về.
Ngày anh trở về sẽ là một tình yêu trọn vẹn nhất, em sẽ không còn cảm giác lo lắng bất an như ngày xưa. Em yêu anh, yêu rất nhiều.
Em đặt cho anh cái biệt danh “Tên Lửa”. Chính em cũng không hiểu em lấy nó từ đâu ra, nhưng em chỉ biết một điều rằng nó rất hợp với anh.
Ngày mình mới quen nhau anh đã từng nói: “Anh đang đứng yên đấy, em lao nhanh vào đi.” Em đã cười và nghĩ rằng em đã bị anh thu hút từ ngày đó rồi.
Mà cũng đâu phải, có lẽ là từ thoáng nhìn đầu tiên. Không phải nhìn anh trực tiếp ngoài đời, mà chỉ là qua hình ảnh của anh thôi.
Em bắt đầu yêu đôi mắt ấy, đôi mắt rất trong sáng và đẹp đến rạng ngời. em yêu cả cái nụ cười mỉm ấy của anh. Nó làm em bị cuốn hút cứ muốn nhìn mãi không thôi.
Nhưng chính em lại sợ ánh mắt anh những lúc anh mệt mỏi, những lúc anh buồn và cả những lúc anh phải xa em. Không nhìn thấy ánh mắt ấy em cảm thấy lo lắng. nếu một ngày ánh mắt ấy không còn nhìn em, nụ cười trên môi anh tắt ngấm, em cũng không biết em sẽ đi tiếp về hướng nào.
Trên mỗi bước em đi, em vẫn luôn hi vọng anh sẽ cùng em sánh bước. nếu không thì anh cũng phải là người đứng đợi em ở cuối con đường.
Anh nói với em rằng em sẽ phải tự mình vượt qua để trưởng thành hơn, để những lúc không có anh em vẫn sống tốt, cho dù có những lúc em gục ngã, em sẽ tự mình biết đứng dậy thế nào.
Yêu anh chưa bao giờ được trọn vẹn cả, nhưng em chưa bao giờ oán trách hay kêu than. Có chăng đó cũng là cuộc sống do chính em lựa chọn.
Giờ đây không có anh ở bên em vẫn luôn tự nhủ với lòng mình rằng em không có tư cách để khóc, để buồn hay để kêu trời oán ai.
Mọi người ai cũng nói em là đứa ngốc nghếch, em biết nhưng em chấp nhận tất cả. chấp nhận là đứa ngốc khi yêu anh.
Đã rất nhiều lần anh hỏi em rằng tại sao em không tin anh. Nhưng anh à. Em tin anh điều đấy có cần thiết phải nói? Em yêu anh nhưng em cũng chưa từng nói ra miệng nữa là. Anh hãy hiểu từ sâu thẳm trong trái tim và suy nghĩ của em anh nhé. Lời nói thì gió bay, chỉ có những gì in sâu bên trong con người thì mới còn mãi.
Em yêu anh chẳng vì một lý do gì cả. chỉ đơn giản chính con người anh cứ bắt em phải yêu và nhớ mãi thôi. Anh không có gì nổi trội, ngoài vẻ ngoài điển trai, rất nhiều cô gái theo đuổi. Anh cũng chẳng quan tâm, lo lắng cho em nhiều bằng người khác, anh có nhiều tật xấu, chính anh cũng thừa nhận thế còn gì. Nhưng em yêu tất cả những điều ấy, tất cả những gì thuộc về anh.
Có thể đi ngoài đường em luôn cùng anh ngắm những cô gái chân dài, xinh xắn. Để rồi mình xuýt xoa với nhau rằng cô ấy/em ấy đẹp thật. Và em tự thấy mình cũng chẳng xinh bằng một phần của người ta. Nhưng điều ấy không có nghĩa rằng em thua kém đâu nhé. Người ta là người dưng còn em là người anh yêu cơ mà. Em không xinh xắn cho lắm nhưng em có nét duyên thầm phải thế không anh? Vẻ đẹp tâm hồn của em đối với anh thì hơn hẳn những cô chân dài ấy là điều chắc chắn rồi. Và anh có thể ngắm vẻ đẹp các cô ấy mà khỏi bệnh được không anh?
Em cũng đanh đá lắm đấy nhé, đừng coi thường em.
Cho dù có biết bao nhiêu người theo đuổi một người đẹp trai như anh thì em vẫn tự tin rằng anh sẽ chẳng thể hết yêu em được. anh sẽ phải nhớ em mãi thôi. Tự tin là cái em thấy vui vì em có vừa đủ.
Mọi người bàn ra tán vào rất nhiều về anh và em, nhưng em vẫn luôn cho rằng mình có một tình yêu đẹp và em đã từng rất hạnh phúc khi có anh ở bên. Vì hạnh phúc của em ẩn chứa cả những nỗi đau, em chợt nhận ra rằng anh là người duy nhất bây giờ làm em đau. Em đã không chọn nhầm người.
Nhưng anh à. Niềm vui thì dễ quên còn nỗi đau thì không bao giờ. Chính vì thế mà em sẽ chẳng thể quên anh được đâu, anh đừng bắt em phải làm điều đó nhé.
Yêu anh, lần đầu tiên em có cái cảm giác vừa hạnh phúc vừa đau khổ khi một người con trai khóc vì em. Buốt tận trong lòng. Em mơ ước có một ngày mình mãi chẳng rời xa nhau bao giờ.
Anh khiến cho em từ một đứa tính khí con nít, hay khóc nhè trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Dẫu cho anh chẳng làm điều gì để em phải thay đổi như thế cả, nhưng em muốn hoàn thiện hơn trong mắt anh. Vậy thôi.
Chia tay rồi em chỉ khóc đúng có 1 lần. vì em hứa với anh rằng sẽ không yếu đuối, không đi lang thang, vì như thế anh sẽ không yên tâm để em ở lại mà ra đi. Nếu như với người khác em sẽ níu kéo rất, rất nhiều, sẽ nghĩ ra điều gì đó để anh phải lo lắng mà quay trở về bên em. Nhưng với anh em không làm được. Em muốn để anh đi, đến với sự lựa chọn của mình. Vì em luôn tôn trọng anh cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.
Anh đã từng nói rằng nếu yêu anh thì hãy giành lấy anh phải không? Em thật sự xin lỗi vì đã không làm được điều ấy anh nhé. Em chỉ biết đứng nhìn anh từ xa, để biết anh vẫn luôn sống vui và sống tốt.
Em nhận ra một điều rằng không hẳn cứ yêu nhau là phải ở gần bên nhau. Và chia tay không có nghĩa là ngừng yêu thương. Có thể mình không còn nhìn thấy nhau hàng ngày nữa, nhưng sự quan tâm cho nhau thì vẫn còn, tình yêu vẫn luôn hiện hữu.
Sẽ không bao giờ có chuyện vì xa nhau mà oán hận, vì không được ở bên nhau mà đâm ra cô-tôi một cách mệt mỏi phải không anh?
Em biết anh là người đặc biệt với em và em tin trong lòng anh em cũng vậy. Mình là đặc biệt trong lòng nhau.
Những ngày tháng qua cho dù có ngắn ngủi nhưng đừng quên anh nhé. Anh đừng quên giọt nước mắt lăn dài trên má vì em, đừng quên ngôi nhà hạnh phúc anh tự vẽ bên bờ Sông Hồng mà trong ngôi nhà ấy có anh em và cả Gia Khánh nữa. Anh cũng đừng quên những ngày đi dạo công viên anh cầm giày cho em để em có thể thoải mái đi chân trần trên đất. Đừng quên những nụ hôn mình giành cho nhau vội vã, những cái ôm siết chặt, những cái nắm tay trong ngày đông lạnh giá. Và đừng quên anh đã từng là một phần cuộc sống của em.
Em đợi anh, đợi anh trở về và mình lại bên nhau anh nhé.
Chia tay không phải vì hết yêu mà đã yêu nhau đủ rồi.
Em nhớ Tên Lửa của em!

Saturday, April 14, 2012

Nước mắt và nụ cười! ^^

Từ khóa
♥ Nước mắt và nụ cười

♥ Nỗi đau và hạnh phúc . . .

♥ Người ta thường khóc khi bị tổn thương

♥ Thường cười khi thật hạnh phúc . . .

♥ Nhưng có một điều nghịch lý rằng :

♥ Khi người ta QUÁ đớn đau, người ta lại cười

♥ Khi người ta QUÁ hạnh phúc, người ta lại khóc

♥ Bởi lẽ rằng giọt nước mắt chẳng đủ đắng cay để xóa nhòa vết xước

♥ Cũng bởi lẽ rằng nụ cười chẳng đủ để diễn tả niềm vui :)

Thursday, April 12, 2012

Chia tay rồi ! Yêu thương chỉ là ngày hôm qua

Từ khóa
Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của nó...


Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa, chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.


Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy bạn có thấy sự bực bội vì bị ướt sũng còn nữa hay không? Chắc chắn là cảm giác ấm áp ở nhà đã dẹp tan sự khó chịu. Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi.

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé !

Lý do một tình yêu

Từ khóa
Một cô gái hỏi bạn trai của mình:

- Tại sao anh yêu em?

- Sao em lại hỏi như thế chứ, làm sao anh tìm được lí do gì chứ! _ Chàng trai trả lời.

- Không có lí do gì tức là anh không yêu em!

- Em không thể suy diễn như vậy được.

- Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết những lí do mà anh ta yêu cô ấy.

- Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng. Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nan khủng khiếp nhưng rất may là cô vẫn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được 1 lá thư từ bạn trai của mình:

“Chào em yêu !!!

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.

Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ em có làm được việc gì đâu.

Vậy thì anh không thể yêu em được.

Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải là lí do giúp anh có thể yêu em.

Anh yêu vì nụ cười của em nhưng đã cả tháng nay rồi anh chả thấy em cười. Anh có nên yêu em nữa không?

Anh yêu em vì em lạc quan. Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng than vãn, nhăn nhó.

Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác, nhưng giờ đây mọi nguời lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa.

ĐẤY, em chẳng có gì khiến anh phải yêu vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần một lí do nào nữa không, em yêu? ”

Cô gái bật khóc và chắc chắn, cô không cần biết một lí do nào nữa.

Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lí do vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần một lí do.

Monday, April 9, 2012

Chiếc nhẫn bàn tay phải

Từ khóa
Ngày kết hôn, em chỉ kịp thông báo vội cho anh biết, anh đã về và gặp em trong nước mắt, trước sự ngỡ ngàng và đau khổ. Anh hỏi vì sao em lại kết hôn sớm vậy? Tình cảm gần mười năm của anh không bằng ba năm em rời xa anh sao...?

"Kỷ niệm xưa tưởng chừng như im bặt
Chợt hiện về nguyên vẹn ở trong tim
Phút bâng khuâng, xao xuyến muốn đi tìm...
Tìm đâu nữa những dư âm ngày ấy?" Trời bắt đầu xuất hiện những cơn mưa đầu mùa rồi anh nhỉ! Nó làm cho khí hậu trở nên se se lạnh và lòng em cũng bị đóng băng. Em và anh nhà ở cạnh nhau, nhưng chúng ta chưa bao giờ ngước mặt lên nhìn nhau dù chỉ một lần, rồi cũng chính cơn mưa đầu mùa đến bất chợt ấy làm em không kịp trang bị theo áo mưa, vì thế mà em đã trú mưa vào chính nhà anh, cơn mưa vô tình đến, nhưng cố tình làm cho chúng ta gặp và quen biết nhau.

Em rất vui vì vừa biết thêm một người hàng xóm mới và hình như anh cũng vậy, em cảm nhận được điều đó qua những lần anh gặp em ở ngoài đường, hay nhà anh có nấu món gì ngon anh đều mang sang biếu em.

Chúng ta quen biết nhau từ lúc hai đứa còn rất trẻ, cái tuổi có thể nói là " ăn chưa no, lo chưa tới " thì biết gì đến hai chữ... tình yêu. Em vẫn vô tư đi lướt qua những cảm xúc của anh và những thổn thức ban đầu của trái tim mình, anh luôn dành tặng em những gì tốt đẹp nhất của anh, anh yêu thương chiều chuộng em hết lòng đến nỗi em nghĩ mình có thêm một người anh trai chứ không phải là một người bạn hàng xóm.

Gia đình và mọi người xung quanh cứ thì thầm bảo nhau bọn mình là một cặp "thanh mai trúc mã " mà ông tơ bà nguyệt đã se duyên từ kiếp trước. Anh tính tình hiền lành nên chỉ im lặng và cười ngượng ngùng, còn em thì bướng bỉnh, tinh nghịch hơn nên đáp lại lời chúc phúc đó bằng một câu phủ định " ...sao lại đầu độc trẻ con như vậy...?". Mọi người xúm nhau cười, em và anh cũng cười thật vô tư, không chút vướng bận.

Thời gian cứ thế trôi qua thật êm đềm như dòng nước sông Vàm Cỏ Đông, ngọt ngào những giọt phù sa nuôi lớn thêm cây lúa quê mình, em và anh cũng được lớn khôn thêm theo từng vết bụi thời gian và tình cảm của bọn mình cũng được lớn dần theo năm tháng.

Rồi con đường tương lai đã mang em và anh đi về hai lối rẽ, mỗi đứa chọn cho mình một nghề nghiệp khác nhau, anh theo học ngành tự nhiên, còn em theo ngành xã hội. Dù bị chia cắt nhau về thời gian và khoảng cách địa lý nhưng chúng ta vẫn luôn dành cho nhau tình cảm thật đẹp, thật chân thành. Nhưng có lẽ những tình cảm ấy chỉ được giới hạn là tình anh em cùng xóm vì gần 8 năm trôi qua nhưng anh chưa một lần nói với em những lời yêu thương, ngọt ngào như đôi lứa yêu nhau.

Tuổi mới lớn nên không tránh khỏi sự tò mò và những rung động đầu đời, em bắt đầu có những quan hệ bạn bè rộng hơn, quen biết nhiều hơn... Và rồi chuyện gì đến cũng đến, em bước vào yêu với một chàng trai học ngành kỹ sư lớn hơn em 4 tuổi, em hạnh phúc ngây ngất với cảm giác được yêu như những đứa teen trạc tuổi mình. Em hăng say kể cho anh nghe về anh chàng em yêu, những cảm xúc, kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa, những nơi em cùng anh ấy đi qua,... Anh vẫn im lặng ngồi nghe em huyên thuyên những cảm xúc về người đàn ông khác.

Rồi những lúc em cãi nhau với người yêu, em lại khóc trên vai anh, cũng chính bờ vai ấy năm xưa đã từng thấm ướt biết bao lần những giọt nước mắt mặn đắng của em. Có một lần, em vì thất tình mà bỏ nhà đi lang thang trên con đường mòn đến 3km, anh đến nhà tìm em nhưng không gặp, anh rảo bước khắp mọi con đường để tìm em cuối cùng cũng thấy. Anh bắt em lên xe và chở đến một nơi thật yên tĩnh, nơi đó có một chiếc cầu thật cao bắt ngang qua sông Vàm Cỏ, đứng trên cầu nhìn những bụi lục bình cứ lững lờ trôi theo con nước, anh bảo "Em hãy khóc đi".

Em nức nở trên bờ vai áo của anh, em đưa mắt nhìn về phía tận trời xa, lúc ấy có một thứ cảm giác êm đềm, hạnh phúc len lỏi vào dòng suy nghĩ của em nhưng có lẽ khi đó sự đau khổ đã khoả lấp đi tất cả nên em không kịp nhận ra là ở bên anh em lại thấy ấm áp như vậy.

Ngày kết hôn, em chỉ kịp thông báo vội cho anh biết, anh đã về và gặp em trong nước mắt trước sự ngỡ ngàng và đau khổ. Anh hỏi vì sao em lại kết hôn sớm vậy? tình cảm gần mười năm của anh không bằng ba năm em rời xa anh sao...? Bao câu hỏi của anh cứ tuôn trào làm cổ họng em ứ nghẹn, em muốn khóc thật nhiều, hét thật to để cho trái tim mình vỡ tan tành như bọt biển nhưng sao em nghe bờ môi mình mặn đắng không nói được lời nào. Anh hỏi em có yêu anh không? Có muốn cùng anh trốn đi không? Anh đã nắm chặt tay em chạy thật nhanh...nhưng em đã vội buông tay anh ra và dừng lại. Làm sao em có thể trả lời câu hỏi của anh trong lúc này? Làm sao em có thể ra đi cùng anh khi sáng mai đàn trai đến rước dâu... Lý trí và trái tim em đang đấu tranh dữ dội và cuối cùng em đã quyết định quay về...

Bốn năm không liên lạc, không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn... mình gặp lại nhau nhưng lần gặp gỡ hôm nay có thể nói là lần gặp gỡ định mệnh của hai đứa mình phải không anh? Em đến dự tiệc cưới của anh, nhìn mọi người vui cười chúc mừng anh hạnh phúc mà em nghe tim mình se thắt lại, bây giờ em mới hiểu được cảm giác của anh ngày xưa khi đến dự đám cưới của em mà chú rể không phải là anh... Đến lúc này em mới nhận thấy là em đã quá ích kỷ, ích kỷ đến lạnh lùng và tàn nhẫn... Giá như lúc đó em được nghe sớm hơn câu nói:

Có bao giờ trên đường đời tấp nập
Ta vô tình ta đi lướt qua nhau
Phút lơ đễnh chẳng ngờ đang để mất...
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu....

Vậy là vì một phút lơ đễnh của em đã làm cho chúng ta lạc mất nhau mãi mãi trong cuộc đời này phải không anh? Sao hôm nay anh không một lời oán trách em vậy? Sao anh vẫn còn muốn âm thầm yêu em khi giờ đây chúng ta đã có hạnh phúc của riêng mình?

Anh vẫn yêu em như ngày nào, vẫn dành cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất của anh...mà những thứ đó lẽ ra phải là của vợ anh mới đúng. Một lần nữa em lại quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho riêng mình mà không biết suy nghĩ cho cảm giác của người khác phải không anh? Ngày 8/3/2012 em vô cùng bất ngờ khi nhận được món quà của anh là một chiếc nhẫn thật đẹp, và điều làm em bất ngờ hơn là chính tay anh đã đeo nó vào ngón áp út bàn phải của em. Anh nói, ngày xưa anh rất muốn cưới em làm vợ nhưng do anh vụng về, không biết cách yêu nên đã bị người ta đeo chiếc nhẫn cưới vào tay trái của em rồi, nhưng hôm nay chiếc nhẫn đeo bàn tay phải của em mãi mãi chỉ là của anh, anh sẽ mãi mãi đứng bên lề dõi theo bước chân em...

Em trơ mắt nhìn anh mà lòng đầy đau đớn, vì sao lại cho em biết tình yêu của anh quá muộn màng và vì sao lại để em yêu anh trong tội lỗi như thế...? Nơi xa đó hãy tha thứ cho em anh nhé, em cầu chúc anh bình yên và hạnh phúc!

Yêu như là chưa yêu

Từ khóa
“Vì những chuyện tình vẫn thường là không tên”

Người ta sẽ làm gì trong một ngày gần bão?
Nhiều thứ lắm! Sẽ quấn mình trong một chiếc chăn thật êm, nghe tiếng mưa rào rạt trên mái hiên. Sẽ bất chợt lôi ra chiếc cassette cũ kĩ, tìm một cuốn băng piano của Richard Clayderman, nhập nhằng thêm chút xa xăm từ Bee Gees hay The Beatles. Sẽ đơn giản hơn, tự tìm cho mình một cách café nhỏ, để vừa lẩm nhẩm theo lời Nat King Cole vừa ngắm những hạt mưa vỡ trên khung cửa sổ.
Giả vờ hạnh phúc khi đang buồn
Cũng không phải là khó lắm đâu…
Người ta vẫn thường bảo tôi rằng: Một mình trong mưa luôn là cảm giác buồn nhất. Nhìn quanh quất đâu đó giữa Sài Gòn, ta vẫn thường thấy những nỗi buồn như vậy. Từ lúc vừa xuất hiện, con người và cơn mưa đã tạo nên một cặp hình ảnh huyền thoại trong tập bút kí của nhân loại với tiêu đề tình yêu. Những chuyện tình vẫn thường là không tên, không mang nhiều ý niệm, cũng như ta chưa bao giờ gọi tên là gió, là mây, và hàng trăm nghìn giọt nước nhỏ nhoi đang trút xuống mái hiên kia. Tất cả đều là xa xôi. Là mờ mịt.
Trong một ngày gần bão bên tách café, người ta vẫn thường hay nhìn lại những chuyện tình. Ừ thì, dẫu cho thế nào đi nữa, trên khắp thế gian này người ta vẫn cứ yêu.
***
Năm 5 tuổi, tình yêu là mì trẻ em, là kẹo, là bóng bay anh góp từng hai trăm đồng để mua không biết chán. Là em, cô bé hàng xóm nhìn lo lắng khi thấy anh bị bố tịch thu cả đống “báu vật” để dành ấy. Là ánh mắt lấp lánh của anh khi thấy từng viên kẹo, từng chiếc bong bóng bay từ cửa sổ nhà em sang nhà anh một cách đầy “bí mật”.
Năm 15 tuổi, tình yêu là lá thư đầu tiên anh nhét vào ngăn tủ. Bức thư ướt nhem vì mực, vì mồ hôi tay, vì run và nỗi sợ ai đó bắt gặp sẽ rêu rao ầm ỹ trong lớp học để rồi đỏ bừng mặt vì xấu hổ trước lũ bạn đầu têu. Là cái cảm giác phập phồng khi em vào lớp, mỉm cười như mọi khi rồi chợt nhận ra một cái-gì-đó bên trong ngăn tủ rỗng. Nhưng bên trong nỗi sợ vẫn luôn tồn tại hy vọng, anh biết, hay chí ít, anh tự bắt bản thân phải tin vào những điều như thế…
Hơn một lần con người muốn thời gian ngừng lại. Nhưng sẽ không bao giờ là hiện hữu dòng thời gian, dòng kí ức xoay tròn như mong ước của Naoko trong “Rừng Na-uy”, mười tám đến mười chín, rồi lại quay trở về mười tám… Khi những bước chân vẫn đang dồn về phía hai mươi, yêu là những lúc anh chở em quanh những con phố Sài Gòn đầy nắng, là một góc café bệt nơi anh lặng nghe em nói những điều xa xăm, khó hiểu. Đơn giản hơn, là khi cảm thấy ướt vai mỗi lúc em tất tả chạy lên sân thượng lấy đồ mỗi khi mưa bất chợt. Là hối hả chạy theo (dù biết chả làm được gì đâu). Là sau đó cười toe, khi biết em còn chút dỗi hờn…
Tuổi đá hãy còn buồn, và những tin nhắn, những lá thư tình vẫn nhuốm màu định mệnh. Nhưng từ trẻ con đến người lớn tuổi. Từ suy nghĩ ngốc nghếch đến cảm xúc tinh vi. Em thấy đó. Nhân loại vẫn yêu như chưa là yêu…
Còn tình yêu thì làm bạn với loài người cho đến ngày tận thế.
***
Sài Gòn bão. Tiếng mưa át hẳn những rung động thường nhật của thành phố sôi động và xa hoa này. Đã lâu rồi ta mới lại thấy một Sài Gòn, một người Sài Gòn yếu mềm và lặng lẽ đến như vậy.
Nhưng khi nắng bắt đầu lên, và những kí ức từ miền xa xôi đã phần nào nguôi ngoai trong tiềm thức, ta sẽ thấy nụ cười. Có lẽ vì đời vẫn cần lắm những nụ cười, và sự thật là, anh vẫn luôn cần nhìn thấy em cười, chỉ giản đơn là thế…
May mà có em, để cân bằng được anh trở về từ những cực hạn.
May mà có em, đời còn dễ thương…
Sẽ lại bắt đầu bằng một buổi chiều thật êm, bên gốc lê già đầu ngõ. Khi tiếng mưa đã nhẹ nhõm thấm vào lòng ta, như những dư âm chìm khuất của một ngày yêu muộn. Lặng nghe em nói và nghe mắt em cười.
Tách cafe ấm lắm. Tay em cũng thế…
“Tìm trong trận bão đêm
Để riêng ta thấy em…”

Sunday, April 8, 2012

hic...vọc sĩ...

Từ khóa
Tình hình là cảm giác giống như...dc sinh ra lần thứ 2 vậy!
hic hic...
Mình rất iu quý cái Lap của mình, còn thêm lý do thuyết phục hơn chính là những dữ liệu trong nó: tất cả tài liệu học tập, nghề nghiệp, những khoảnh khắc với bạn bè từ trc tới nay, mấy cuốn ECHIP, IT TIPS mà mình thích đều dc lưu giữ rất cẩn thận, mấy cái SOFT có 1 k 2 của mình v.v...

tất cả biến mất với 1 màn hình đen thui với vài dòng chữ báo lỗi rất tối nghĩa...khi mình RESTART máy...hic hic, lỗi cũng là mình, táy máy MeeGo OS hic hic...
...Mất hết tinh thần, nằm ịch xuống...hic hic, cảm giác hối hận tràn ngập trong trí óc "phải chi trưa nay nằm ngủ có phải hay hơn k" T.T
...Sau vài phút, lấy lại tinh thần, bình tĩnh...vận dụng hết những thủ thuật mà mình có, lục lọi tìm lại cái đĩa WIN với hi vọng FIX MBR xem sao, xong ùi mở máy lại ...T.T đây là tuyệt chiêu của mình mà cũng k sữa dc luôn sao, k boot dc vào WIN, hic, lấy thêm cái đãi Hiron Boot chạy thử Mini XP, ec, hoảng hồn hơn là cái máy của mình h chỉ còn là 1 ổ đĩa duy nhất (zị là đủ hiểu dữ liệu thế nào ùi huhu)...thì thôi rồi đừng nghĩ đến việc phục hồi dữ liệu :|
...Vẫn chưa chịu thua, suy nghĩ chốc lát nghĩ ra 1 cách ...hơi mơ hồ về nó về hiệu quả sau khi làm, nhưng thôi kệ, còn nước còn tát...lại lấy cái đĩa WIN vào fix startup ...hì hì...ai mà ngờ...k ai hình dung nỗi cái mẹt mình lúc này âu...sung sướng khó tả "sau 1 lần trót dại vì tội tò mò"...mọi thứ trở lại bt sau lần restart cuối cùng này...
...thôi thì tạm biệt nhé MeeGo, k chơi với m nữa âu, mà cũng nghỉ xài IE9 luôn, hic, j mà ghi lại niềm zui nà mà mất bik bao lâu, đứng hoài luôn. hận >.< gru gru


Khi người ấy không dành cho ta…

Từ khóa
(Có những tình yêu lặng thầm không được đáp lại nhưng người mang tình yêu ấy trong trái tim vẫn cứ âm thầm ở bên, bước đi cùng người mình thầm yêu)


“Em à, anh luôn tin vào sự tình cờ cho đến khi anh gặp em. Nhưng giờ anh biết mọi sự việc xảy ra, mọi cuộc gặp gỡ trên thế giới này đều có mối liên hệ mật thiết với nhau và đều do sự sắp đặt của số phận. Em chính là số phận của anh. Những người biết anh và em, phần đông họ bảo anh dại, phần nhỏ hơn họ thương hại anh,
phần ít ỏi còn lại hiểu chuyện của chúng mình, họ chỉ biết lắc đầu thông cảm. Nhưng tất cả những người đó đều hỏi anh một câu hỏi: ‘’Điều gì giúp anh ở bên cạnh em suốt chừng ấy thời gian?’’ Em có biết không em yêu? Để anh nói cho em và mọi người biết nhé. Đơn giản lắm. Bởi vì: Anh yêu em”
Hạ đi vào một ngày đầu thu, khi hoa sữa chưa kịp toả hương nồng nàn, nhưng những ngọn gió hanh hao thổn thức kiếm tìm nhau trên mái ngói đêm cũng đủ cho một bàn tay khao khát tìm kiếm một bàn tay.
Hạ đi như mùa đi…

Hạ bảo: ” Em cần phải đi để giải thoát cho cả hai chúng ta. Em không thể ích kỷ chỉ giữ anh cho riêng mình. Anh cần và xứng đáng có được một cô gái yêu anh và thuộc về anh. Còn em, em rất thương yêu anh nhưng không phải là thứ tình yêu mà anh cần. ”

Làm sao mà Hạ biết hắn cần gì chứ? Hắn chỉ cần được ở bên Hạ, nghe tiếng Hạ nói, dù là nói về những người đàn ông đã làm Hạ đau khổ, và nhìn thấy Hạ, kể cả khi Hạ khóc vì người đàn ông đó. Hắn chỉ cần đi bên cạnh cuộc đời Hạ và cho Hạ mượn bờ vai để giấu đi những nỗi buồn, như hắn vẫn làm suốt bảy năm qua.

… Bảy năm trước …

Ngày ấy, Hạ mới chỉ là một cô sinh viên năm thứ hai nhí nhảnh, nghịch ngợm và đáng yêu. Còn hắn ra trường và mới được vào làm chính thức tại một công ty lớn của Mỹ tại Việt Nam. Một lần đến nhà thằng bạn để dạy kèm tiếng Anh cho em gái nó, hắn đã tình cờ gặp Hạ tại đó. Ngay từ giây phút đó, hắn biết cuộc đời hắn đã thuộc về Hạ. Đôi mắt đen tròn, hàng mi dài rũ mềm rủ bóng xuống gò má bầu bĩnh, miệng cười nũng nịu đi vào giấc ngủ của hắn, hàng đêm, ám ảnh, mộng mị.

Hắn và Hạ nhanh chóng thân thiết với nhau, lúc nào cũng ríu rít như một cặp trời sinh. Những lúc gặp nhau, Hạ bô lô ba la kể cho hắn nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, những chuyện không đầu không cuối. Bởi vì, chưa kể hết chuyện này, cô đã kể vắt sang chuyện khác. Hắn là người kín đáo, không thích nói nhiều, ấy vậy mà hắn đủ kiên nhẫn để nghe Hạ nói chuyện, đủ kiên nhẫn để theo Hạ đi la cà chợ đêm, đi lòng vòng phố cổ để Hạ chọn mua mấy món đồ lặt vặt của con gái như: vòng tay, vòng cổ, thắt lưng, cặp tóc…. Đôi lúc, hắn thấy mình như thằng ngố, nhưng hắn vui, hắn hạnh phúc vì được ở bên Hạ.

Hắn hữu tình, còn Hạ lại vô tình.

Một ngày như bao ngày, nhưng Hạ lại không giống mọi ngày. Hạ hẹn hắn đến quán cafe quen thuộc. Hắn đến, Hạ ở đó, dáng ngồi tư lự bên ô cửa sổ vấn vít một bụi tầm xuân. Hắn bước đến trước mặt mà Hạ chẳng hay biết, đến khi hắn vỗ vai, Hạ mới giật mình ngẩng lên. Nhìn vào mắt Hạ, hắn biết vừa có chuyện gì xảy ra. Đôi mắt Hạ như buổi chiều mùa thu, nó xa vắng và buồn mênh mang. Hắn định trêu Hạ nhưng thấy thế, hắn lặng im ngồi xuống ghế. Có lẽ đến cả một thế kỷ trôi qua, Hạ bỗng đột ngột hỏi hắn:

- Anh à, anh yêu ai bao giờ chưa? Khi yêu người ta thế nào hả anh?

Tim hắn khẽ thót một cái, “Có lẽ nào Hạ….”. Mặc dù đã cố trấn tĩnh nhưng giọng hắn vẫn lạc đi:

- Em hỏi vậy là sao? Em… yêu ai rồi sao?

- Ah… không. Em hỏi vậy thôi.

- Uhm… nói anh nghe xem nào. Đừng nói là em yêu anh đó nhé.

Hắn nháy mắt, nửa đùa nửa thật và nín thở hy vọng…. Hy vọng người đó sẽ là hắn. Câu nói của hắn đã giúp Hạ qua khỏi sự ngại ngùng. Hạ ngượng nghịu:

- Không, anh là anh trai em mà. Ah….Anh này… có một cậu bạn ở lớp bên cạnh, hình như… cậu ấy thích em thì phải…

Tai hắn ù đi, hắn không nghe thấy Hạ nói những gì về cậu bạn đó nữa. Chỉ đến khi Hạ ngồi im lặng, tay di di những vệt nước loang ra nơi đáy cốc nước trên bàn, hắn mới tỉnh mộng. Hắn cay đắng nghĩ: ”Lẽ nào Hạ chỉ coi hắn là anh trai thôi sao? Chẳng lẽ Hạ không nhận thấy hắn đối xử với Hạ đặc biệt hơn so với tất cả những cô gái khác hay sao? Chẳng lẽ hắn mất Hạ thật rồi sao?”. Thôi thì đành đóng nốt vai ông anh tốt bụng vậy! Hắn cố nở một nụ cười tươi nhất mà hắn có thể, nhưng hắn chắc nếu có tấm gương, nụ cười của hắn trông sẽ rất khó coi:

- Anh chúc mừng em. Vậy là từ nay ông anh này không còn phải tháp tùng cô nương đi lang thang nữa rồi nhé.

- Chưa chi anh đã định bỏ em đó hả? Hay anh cũng đã có cô nào rồi?

- Àh… Ừ… Anh cũng có một vài cô rồi, không lẽ anh của em đẹp trai thế này mà không có cô nào sao?


Khác với mọi lần, hắn không đưa Hạ về. Hắn viện cớ bận việc rồi phóng xe như chạy trốn vào dòng người tấp nập trên đường.

Trời lạ đang xanh ngắt vậy mà mưa được ngay. Mưa như trút. Mưa xối vào mắt hắn cay xè. Ừ, mưa hôm nay to quá. Mắt hắn nóng rát và nhoè nhoẹt nước. Chắc chắn là tại mưa rồi. Cớ gì hắn phải khóc cơ chứ? Mà làm thằng đàn ông sao phải nhỏ lệ vì một chuyện nhỏ như vậy. Hắn khẽ nhếch môi cười, một vài người đi ngược chiều ngạc nhiên nhìn hắn – một gã thanh niên đầu trần phóng như điên trong mưa, trên môi nhệch nhạc một nét quái gở. Mưa thế này ăn thua gì. Ước gì mưa cuốn trôi đi cái vật đang đè nặng đến ngạt thở lên trái tim hắn lúc này đây.
Những ngày sau đó, Hạ ít gặp hắn. Hình như cô đi chơi với cậu bạn đó. Thảng hoặc cô có gọi hắn, hắn đều thoái thác bận việc hay đi chơi với bạn gái để từ chối. Nhưng cô không biết rằng trái tim hắn vẫn đau đáu dõi theo từng bước chân cô, sợ một ngày nào đó, một người nào đó làm cô đau….

Tình yêu đầu đời bao giờ cũng lãng mạn và mong manh. Môt ngày nọ, sau bao ngày, Hạ gọi điện cho hắn, giọng cô nghẹn ngào đầy nước mắt. Thế là như chưa hề có những ngày đắm chìm trong đau khổ, hắn lại lao đến cái quán nhỏ quen thuộc mà hắn và Hạ hay ngồi trước đây. Hạ của hắn đây rồi! Đôi mắt cô đỏ hoe và ầng ậng nước, khuôn mặt đau đớn, tủi hờn, hai bàn tay cứ vặn xoắn vào nhau như cố kìm nén một điều gì đó. Chỉ vừa kịp nhìn thấy hắn, Hạ đã oà khóc. Hắn lúng túng nhìn quanh, mấy bàn ngồi gần đó đang tò mò nhìn Hạ và hắn. Hắn vội ngồi xuống cạnh Hạ và nắm chặt hai bàn tay đang run rẩy của cô trong tay hắn:

- Nào, nào, có chuyện gì kể anh nghe nào.

- Bọn em chia tay nhau rồi anh à!

Hắn khẽ trút một hơi thở dài ra khỏi lồng ngực. Không biết có tàn nhẫn quá hay không, nhưng giây phút ấy hắn thực sự thấy trái tim mình khe khẽ reo vui. Rồi dường như cảm thấy hối hận, hắn rút chiếc khăn khẽ thấm nước mắt ướt nhoà trên khuôn mặt thân yêu của Hạ và dịu dàng nói:

- Được rồi cô bé, có anh đây rồi. Em cứ khóc đi cho nhẹ lòng.

Hạ gục đầu vào vai hắn nức nở, nước mắt cô thấm vào da thịt hắn ấm nóng. Và hắn thầm ước thời gian ngưng đọng tại nơi đây, chính thời khắc này, mãi mãi…..

Thời gian không dừng lại nhưng thời gian như dòng sông cuốn trôi đi những vui buồn của đời người. Nhất là đối với một người còn đang ở độ tuổi mới chập chững bước vào đời với bao đam mê, bao ước vọng chờ được trải nghiệm, chờ được khám phá. Hạ rồi cũng quên đi mối tình đầu dang dở của mình, dù đôi lúc, nó vẫn cựa mình nhức buốt. Cô túi bụi với những ngày lo thi cử, làm luận án tốt nghiệp, rồi lưu luyến chia tay người đi kẻ ở trong ngày ra trường và những ngày đôn đáo đi xin việc….Tất cả đã giúp Hạ lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống. Và tất nhiên, bên Hạ luôn có hắn.

Hạ đi làm. Cô chững chạc hơn, tự tin hơn và quyến rũ hơn. Cô bước đầu có những thành công trong sự nghệp và….. ít tâm sự với hắn hơn, dù hai người vẫn hay gặp gỡ nhau. Mỗi khi đi chơi với nhau, Hạ chỉ kể chuyện cơ quan, chuyện gia đình, bạn bè hay chuyện phiếm. Nhưng hắn nghe phong thanh, hình như Hạ đang yêu một người. Một anh chàng kém tuổi Hạ và mới về công ty Hạ làm.

Một lần nữa, Hạ lại rời xa hắn để đến với những yêu thương của mình. Hạ sâu lắng hơn và say đắm hơn trong tình yêu này. Tuy Hạ không kể nhiều nhưng nhìn ánh mắt nồng nàn, nét mặt rạng ngời hạnh phúc của Hạ mỗi khi nói về người Hạ yêu, hắn biết Hạ đang chìm ngập trong niềm hoan ca của ái tình. Hạ yêu như một người dốc cạn vốn liếng vào một chuyến đi buôn. Hạ tự tin và hy vọng sẽ nhận về xứng đáng những gì Hạ hiến dâng. Nhưng một lần nữa, thần Eros, chú bé con với đôi cánh thiên thần và cây cung bằng vàng đã lại bắn nhầm mũi tên tình yêu. Hạ mất sạch cả vốn lẫn lãi. Hạ trắng tay!

Lần này, Hạ không khóc như lần trước mà gầy rộc đi, đôi mắt đen tròn giờ ngơ ngác, thâm quầng, đôi môi mọng đỏ, ướt mềm giờ nhợt nhạt. Hạ như trờ thành một con người khác hẳn, cô trở nên lạnh lùng, sống khép mình và đôi lúc trở nên tàn nhẫn với mình và với hắn. Cô tự làm đau chính mình và vô tình làm đau cả hắn. Hắn đau đớn và xót xa nhưng vẫn nhẫn nại bên Hạ, cho Hạ mượn bờ vai mỗi khi Hạ cần, như ngày xưa…. Hạnh phúc đâu phải luôn là những ngọt ngào và vui sướng. Đôi khi ngay trong đau khổ, người ta lại tìm thấy hạnh phúc. Hay nói một cách khác, khi người ta thực sự yêu ai đó, người ta luôn nghĩ đến người đó trước khi nghĩ đến mình. Mặc tình những nỗi đau do Hạ vô tình gây ra cho hắn, hắn vẫn luôn có mặt bên Hạ khi cô cần. Trái tim hắn tan nát khi thấy Hạ bị cuộc đời đánh gục, nhưng hắn lại thấy hạnh phúc vì giờ đây Hạ lại thuộc về hắn, không bị ai tranh giành hay cướp mất. Có lẽ bản chất của tình yêu là ích kỷ chăng?

Nhưng một lần nữa hắn lại nhầm. Hắn là một chuyên viên giỏi và sắc sảo, nhạy bén trong công việc nhưng lại là một kẻ ngu ngơ, khờ khạo và cả tin trong tình yêu với Hạ. Thời gian rồi cũng làm tốt phận sự của nó là mỗi ngày góp nhặt một chút những niềm vui – nỗi buồn, đau khổ – hạnh phúc, đắm say – phôi pha, nồng nàn – nhạt phai, chung thuỷ – bội bạc, chân thành – dối gian….rồi đem đóng gói tất cả vào một chiếc hộp lấp lánh và dán vào đó một cái nhãn mang tên “kỷ niệm”. Để rồi thỉnh thoảng, người ta lại đem nó ra để ngắm nghía, tiếc nuối.

Má Hạ lại ửng hồng nhưng đã bớt thắm, nụ cười lại nở trên môi Hạ nhưng đã bớt tươi, đôi mắt Hạ đã tinh anh trở lại nhưng sao mỗi lần nhìn vào nó, hắn thấy đau nhói như ai vừa chích nhẹ một mũi dao vào tim hắn, nó trống hoang như cánh đồng chiều vừa gặt xong, chỉ còn trơ lại gốc rạ. Và… Hạ lại có những ngày lang thang cùng hắn, nhưng những ý nghĩ của Hạ không còn ở bên hắn nữa, nó lang bạt ở tận bến bờ ký ức xa xôi nào rồi. Nhiều lúc cô ngồi bên hắn mà tâm hồn cô phiêu diêu về một miền nhớ thương xa ngái, đôi mắt buồn mênh mang như chiều tím hoàng hôn. Những lúc như thế, hắn chỉ muốn tát cho Hạ một cái thật đau để cô tỉnh lại, hắn chỉ muốn hét lên thật to rằng: “Sao em cứ mãi đi tìm hạnh phúc ở đâu mà không biết rằng anh sẵn sàng dâng hiến cho em vô điều kiện?” – Thà rằng cô cứ khóc đi như ngày xưa, hắn lại thấy nhẹ lòng hơn.

Vậy đấy, tình yêu như một trò chơi cút bắt, ta càng đuổi theo nó, nó càng chạy xa ta. Hạnh phúc như một tấm chăn hẹp, không đủ che cho tất cả mọi người, người này ấm thì kẻ khác phải chịu lạnh. Hay đôi khi, hạnh phúc của người này lại là nỗi đau của kẻ khác. Những người sợ làm tổn thương người khác lại bị chính những người mình thương yêu nhất làm thương tổn. Rất nhiều lúc, hắn muốn buông tay, muốn đắm chìm trong ly rượu sóng sánh và tiếng nhạc nhạt nhoà hay lặn sâu vào ly café đặc sánh, đắng nghét, tối sâu như đêm. Rất nhiều lần hắn muốn làm ngọn gió đi hoang, bôi xoá nỗi đau tình này bằng những cuộc tình khác, vội vã có, toan tính có, đam mê có, nhạt nhẽo có….nhưng chúng không giống những gì hắn giành cho Hạ và không phải những gì hắn muốn có ở Hạ. Tình yêu hắn giành cho Hạ là một tình yêu thuần khiết và duy nhất.

Cho đến một ngày, ngày gió rỗi, dường như những con chim cũng muốn náu mình trong tổ để tìm hơi ấm của nhau, Hạ bảo hắn Hạ sẽ đi. Hạ nói Hạ sẽ chuyển vào làm ở chi nhánh của công ty ở Nha Trang. Im lặng một lát, rồi với giọng bình thản như đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Có lẽ khi đã ở tận cùng của nỗi đau, cảm xúc con người ta trở nên chai lỳ chăng?



Khi ta gặp một người thực sự có ý nghĩa đối với ta nhưng ta biết người đó sinh ra không phải giành cho ta thì cách tốt nhất là để họ ra đi đúng không em?
Thôi thì em cứ đi đi nhé. Biết đâu ở nơi xa ấy, em lại tìm thấy hạnh phúc của mình. Mong sao sóng gió đừng đi qua cuộc đời em nữa và yêu thương lại tìm về nơi trái tim em, gọi bình yên về cho nắng thắp trên vai em. Còn hắn sẽ gom góp những kỷ niệm ngọt đắng để mỗi đêm về tự khắc lên da thịt mình những vết dấu yêu thương.
Ngày mai gió nổi rồi, hắn sẽ phải đi tiếp con đường của hắn, con đường từ nay vắng bóng em. Chẳng biết ngọn gió này có thổi đến tận nơi em đang ở không nhỉ? Nhờ gió nhắn với em rằng hắn vẫn luôn nhớ tới em!



Nguồn: megafun.vn

Saturday, April 7, 2012

Giấc mơ...

Từ khóa

Đêm wa là lần đầu tiên hắn bỗng xuất hiện trong giấc mơ của nó.. điều mà nó trước nay chưa bao h nghĩ đến.. Bởi thực tế hắn và nó là 2 thế giới khác nhau.. một khoảng cách khá xa.. Nhưng trong giấc mơ đó nó và hắn cùng đi trên 1 con đường, con đường rất xa xăm và gian nan.. Vẫn chiếc xe đạp điện màu đỏ lần đầu tiên trước cổng trường hắn và nó gặp nhau, với cái nháy mắt tinh nghịch và thân thiện, nhưng k hiểu sao lúc đó nó đỏ mặt vì ngại ngùng.. Bởi vì nó biết thế giới của hắn không chỉ dành cho riêng nó !! Nhưng khi mơ nó lại cảm nhận được sự ấm áp và gần gũi thật sự, không mơ hồ như bao giấc mơ mà nó từng thấy. Con đường dài thênh thang nhưng không hề thê lương bởi trên chiếc xe đạp điện màu đỏ đã tràn ngập những tiếng cười hạnh phúc.. Nó choàng tỉnh dậy, lòng chợt thấy lâng lâng.. Phải chăng hạnh phúc thật sự chỉ đến với nó trong giấc mơ mà thôi !! Với tay bật nhẹ cửa sổ, nó hé mắt nhìn ra khoảng không.. Có khi nào nó và hắn cùng đi trên một con đường...
Bản Quyền thuộc về "Nàng Kim" ^^

Tiếp tục cân não với 12 câu hỏi tuyển dụng của Google

Từ khóa
Những ứng viên của Google cũng phải toát mồ hôi mới qua được vòng phỏng vấn í!

Không kém cạnh những câu hỏi tuyển dụng của Microsoft, gã khổng lồ tìm kiếm Google cũng thường đưa ra nhiều vấn đề “khó nhằn” lắm nha. Cùng thử xem bạn có thể vượt qua chúng không nào...

1. Hãy cho biết con số tiếp theo trong dãy số sau: 10, 9, 60, 90, 70, 66…?

2. Tưởng tượng bạn đang ở trong một chiếc xe có một quả bóng bay (bơm khí Heli) được nối với sàn bằng sợi dây mảnh. Các cửa sổ trên xe được đóng kín. Điều gì sẽ xảy ra với trái bóng khi bạn đạp ga cho xe chạy? – Tiến về trước? Lùi về sau? Hay đứng yên?

3. Giả sử bạn có hai chiếc đồng hồ cát loại 4 phút và 7 phút. Hãy chỉ ra cách đo được chính xác 9 phút bằng cách sử dụng chúng?

4. Một cuốn sách có N trang sách và được đánh số thứ tự từ 1 đến N như thông thường. Tổng số chữ số phải sử dụng là 1095, hỏi N bằng bao nhiêu?

5. Một người đàn ông đẩy chiếc xe đến khách sạn và mất tài sản của mình, chuyện gì sẽ xảy ra?

6. Bạn đang đứng trước tòa nhà 100 tầng và có 2 quả trứng giống hệt nhau. Làm cách nào để xác định chính xác tầng cao nhất có thể thả quả trứng mà trứng không vỡ? Số lần thử tối thiểu là bao nhiêu?

7. Trong một thị trấn mà người ta đều thích sinh con trai, mỗi gia đình sẽ liên tục sinh con cho đến khi bé trai chào đời mới thôi. Sau một thời gian, tỷ lệ giữa con trai và con gái bằng bao nhiêu?

8. Xác suất một chiếc xe đi qua một ngã tư trong vòng 20 phút là 0,9. Hỏi xác suất có một chiếc xe đi qua ngã tư đó trong vòng 5 phút là bao nhiêu? (Giả sử rằng xác suất không đổi trong suốt thời gian trên).

9. Làm thế nào để cắt một chiếc bánh hình chữ nhật thành 2 phần bằng nhau? Biết rằng chiếc bánh đã bị cắt bớt một mảnh hình chữ nhật với kích thước và hướng tùy ý. Bạn chỉ được phép sử dụng một đường cắt thẳng thôi nhé!

10. Hai người bạn cũ – Jack và Bill lâu ngày gặp nhau:

Jack: Cậu dạo này thế nào?

Bill: Không tồi, tớ đã lấy vợ và có 3 đứa con.

Jack: Tuyệt vời, chúng bao nhiêu tuổi rồi?

Bill: Tích số tuổi của chúng là 72 và tổng số tuổi của chúng bằng ngày sinh của cậu.

Jack: Chà, nhưng tớ vẫn chưa rõ.

Bill: Đứa lớn nhất vừa mới bắt đầu học Piano nữa đấy.

Jack: Ok, giờ tớ biết tuổi của chúng rồi.

Vậy các con của Bill bao nhiêu tuổi ấy nhỉ?

11. Có 5 tên cướp biển có số thứ tự từ 1 đến 5. Tên cướp biển có số cao nhất được quyền phân chia 100 đồng vàng cho cả bọn. Tuy nhiên, những người khác cũng có quyền biểu quyết và nếu ít hơn một nửa đồng ý với sự phân chia này, tên cướp biển kia sẽ bị giết chết. Quá trình như thế cứ tiếp tục diễn ra. Vậy, làm thế nào để anh ta có thể chia số vàng trên để mình có nhiều vàng nhất nhưng vẫn còn sống? (Gợi ý: một tên cướp biển cuối cùng được hưởng 98% số vàng).

12. Bạn có 8 trái bóng cùng kích cỡ, trong đó 7 trái nặng bằng nhau và 1 trái thì nặng hơn tất cả. Bằng 2 lần sử dụng cân đòn, hãy tìm ra trái bóng có trọng lượng lớn nhất?

Thử tài với 10 câu hỏi tuyển dụng của Microsoft

Từ khóa
Liệu bạn có thể trả lời được bao nhiêu nội dung trong này nhỉ?

Microsoft là tập đoàn phần mềm lớn nhất thế giới và điều này giúp hãng thu hút rất nhiều nhân tài. Tất nhiên, chỉ những người thực sự xuất sắc mới có cơ hội đứng trong hàng ngũ gã khổng lồ. Nếu không tin, bạn hãy thử trả lời những câu hỏi tuyển dụng kinh điển sau đây nhé!

1. Đồng hồ

Trong một ngày, có bao nhiêu lần kim giờ và kim phút của đồng hồ trùng lên nhau?


2. Chồng của ai ngoại tình

Một thành phố có 100 cặp vợ chồng và họ đều tuân theo quy tắc sau: Nếu người chồng lừa dối vợ mình, người đó sẽ bị xử tử ngay sau khi lộ tẩy. Tất cả phụ nữ trong thành phố đều chỉ tám về người chồng ngoại tình của người khác. Không bà vợ nào nói với người phụ nữ khác rằng chồng cô ta đang ngoại tình. Bởi vậy, mỗi người phụ nữ đều biết về những ông chồng đang ngoại tình (trừ chồng họ). Và dĩ nhiên, người chồng không bao giờ nói cho vợ mình biết anh ta đang ngoại tình.

Một ngày kia, thị trưởng thông báo có ít nhất một người chồng ngoại tình trong thành phố. Theo bạn, điều gì sẽ xảy ra?
3. 100 tù nhân

Một nhà tù giam giữ 100 tù nhân và cai ngục quyết định tổ chức vụ cá cược thú vị. Ông ta sẽ chọn ngẫu nhiên mỗi ngày một tù nhân, đưa vào phòng kín tuyệt đối. Trong phòng có 1 bóng đèn, 1 công tắc đóng/mở đèn và người tù nhân được quyền sử dụng nó. Những người khác không thể biết người này làm gì và đèn đang sáng hay tối trừ khi đến lượt họ.

Quá trình cứ thế tiếp diễn và các tù nhân có quyền dừng lại để tuyên bố mỗi người trong số họ đã vào căn phòng ít nhất một lần. Nếu tuyên bố này chính xác, tất cả được tha bổng. Ngược lại, mọi người đều bị xử bắn. Theo bạn, các tù nhân phải làm gì để được tự do?

4. 3 bà dì

Có 3 bà dì ngồi ở 3 góc của một tam giác đều. Mỗi người bắt đầu di chuyển dọc theo cạnh của tam giác theo chiều tùy chọn. Hỏi xác suất 2 bà dì va phải nhau?

5. Trả lương cho người làm

Bạn thuê một người giúp việc trong 7 ngày và trả lương một thỏi vàng. Vào cuối mỗi ngày, bạn đều phải trả lương chính xác cho 1 ngày công của họ. Tuy nhiên, bạn chỉ được phép cắt miếng vàng 2 lần. Hỏi làm cách nào nhằm đáp ứng những điều kiện trên?

6. Xe lửa và chim

Một xe lửa rời thành phố X đến thành phố Y với vận tốc 15km/h. Cùng thời điểm này, một xe lửa khác đi từ Y đến X với vận tốc 20km/h. Đồng thời, một con chim bay từ X đến Y cùng xe lửa đầu tiên với vận tốc 25km/h, khi gặp xe lửa thứ 2 sẽ đảo ngược hành trình và cứ tiếp diễn như vậy. Tính đến thời điểm hai đoàn tàu gặp nhau, hỏi con chim đã bay được bao nhiêu km?

7. Hộp bóng bị lỗi

Có 10 hộp đựng bóng, mỗi hộp đựng 10 bóng và mỗi bóng nặng 1kg. Tuy nhiên, do lỗi của nhà sản xuất, có một hộp trong đó chỉ chứa toàn bóng 0,9kg. Bằng một lần cân duy nhất với cân điện tử, hãy xác định hộp bóng nào mắc lỗi?

8. Bao nhiêu địa điểm

Hỏi có bao nhiêu địa điểm trên thế giới mà bạn đi 1km về phía nam, rồi đi 1km về phía đông, rồi đi tiếp 1km nữa về phía bắc thì sẽ trở lại điểm ban đầu?

9. 4 lít nước

Nếu bạn có một vòi nước và hai chiếc can, một can 3 lít và một can 5 lít, hỏi làm thế nào để thu được chính xác 4 lít nước với số lần đong ít nhất?

10. 4 người đàn ông qua cầu

Có 4 người đàn ông cần đi qua một chiếc cầu trong đêm song chỉ có một cây đuốc. Nếu không có cây đuốc này thì không qua được cầu. Mỗi lượt đi chỉ được 2 người vì cầu rất yếu. Tuy nhiên, 4 người lại có thời gian qua cầu khác nhau, lần lượt là 1 phút, 2 phút, 7 phút, 10 phút. Hỏi làm thế nào để họ qua cầu với thời gian ngắn nhất?
Theo Kenh14.vn ^^

Friday, April 6, 2012

Dùng Revisu để làm việc nhóm trên các tập tin dễ dàng hơn

Từ khóa

úc chung ta làm việc nhóm, chẳng hạn như khi cần làm một bài báo cáo, thì bạn phải gửi nó cho rất nhiều người ở nhiều email khác nhau. Cứ mỗi lần người nào đó xem xong và có nhận xét thì họ lại viết một email gửi cho bạn. Nếu nhóm chỉ 2, 3 người thì chuyện này cũng không có gì to tát, nhưng nhóm từ 4 người trở lên thì thật là kinh khủng khi phải tổng hợp quá nhiều ý kiến. Đôi khi, ta không rõ bạn bè ta đang muốn nói đến phần nào. Để giải quyết vấn đề này, mới các bạn dùng thử Revisu. Trang web này cho phép xem và ghi lời nhận xét trực tiếp vào từng vùng của tập tin, và tất cả chỉ cần thao tác trên một tập tin duy nhất, mọi người trong nhóm đều thấy được. Trước hết, bạn cần đăng kí một tài khoản ở Revisu.com. Tài khoản miễn phí cho phép bạn làm việc với 10 dự án cùng lúc và dung lượng lưu trữ là 256MB, quá đủ cho một dự án vừa và nhỏ. Các tập tin mà Revisu hỗ trợ đó là PDF, hình ảnh (.JPG, .PNG,…), tập tin của Photoshop (.PSD) và Illustrator. Đây là một trong số ít trang web hỗ trợ chia sẻ và làm việc với hai định dạng này của Adobe. Khi mình thử tải các tập tin Microsoft Office hay txt thì trang web báo không hỗ trợ. Hi vọng Revisu sẽ sớm cập nhật thêm định dạng tập tin cho phong phú hơn.

Khi đã có một tài khoản rồi, bạn tiến hành tải tập tin định chia sẻ bằng cách kéo thả nó vào ô "Drag file to upload". Chờ một lát để việc upload hoàn tất là bạn đã có thể bắt đầu sử dụng nó. Ở những lần dùng sau thì nhấn vào nút Add rồi chọn Upload file để thêm tập tin mới vào thư mục của bạn.





Muốn ghi chú hay để lời nhận xét lại ở một điểm nào đó trong tập tin, bạn chỉ cần dùng chuột nhấn vào đó. Một biểu tượng đinh ghi xuất hiện cho phép bạn nhập lời bình của mình vào. Xong rồi nhấn Save nhé.



Để chia sẻ tập tin với người khác, bạn nhấn nút Share nằm ở cạnh trên của cửa sổ trình duyệt. Chỉ đơn giản sao chép đường link hoặc điền email của người cần chia sẻ vào là xong. Người được chia sẻ cũng có thể để lại nhận xét mới và trả lời lại nhận xét trước đó nữa. Nếu muốn, bạn có thể thiết lập chia sẻ cho người dùng cùng truy cập vào một thư mục, như vậy thì việc làm nhóm sẽ dễ hơn.



Một số lỗi vẫn còn tồn tại trong Revisu, chẳng hạn như không tương thích tốt với Safari và Firefox khi tải tập tin (bạn dùng Chrome thì tất cả đều mượt mà), chưa hỗ trợ tiếng Việt đầy đủ, nhưng dù sao thì nó cũng giúp ta tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Mời các bạn cùng dùng thử.

Tình và Bạn

Từ khóa
Sai lầm của tôi là đã tin vào một điều mà, giờ đây nghĩ lại, tôi tự hỏi nó đã bao giờ có thật. Tôi đã tin vào tình bạn. Giữa tôi và bạn.

Tôi đã tưởng mình tìm được tri kỷ, bởi khái niệm tri kỷ đối với tôi không phải là một nửa yêu thương của đời mình (tôi nào dám mơ ước tới điều cao siêu xa xỉ như thế, mà chắc gì là tồn tại), mà chỉ đơn giản là một người tôi có thể tin và chia sẻ mọi thứ. Tôi đã nghĩ chúng ta có nhiều điểm tương đồng. Tôi đã tin, rằng bạn cũng giống như tôi, một kẻ cô đơn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, giống hoàn cảnh, để có thể chia sẻ với nhau những điều đồng cảm. Tôi đã muốn tin mọi điều bạn chia sẻ, tôi đã muốn tin vào tình cảm tâm tư mà bạn dành cho tôi.
Có lẽ bạn chẳng bao giờ biết được tôi đã có những lúc hạnh phúc như thế nào khi ở bên bạn. Tôi đã tâm sự rất nhiều, chia sẻ mọi suy nghĩ với bạn. Có lẽ chưa bao giờ tôi bày tỏ lòng mình với ai khác nhiều hơn thế, như đối với bạn. Và đó là lúc tôi từ bỏ lớp vỏ bọc tâm hồn mình ra, để mạo hiểm mở cánh cửa lòng mình cho bạn bước vào, dù bạn chẳng cần phải xin phép hay đòi hỏi. Tôi đã thấy mình trở nên yếu đuối và nhạy cảm như thế nào khi gần hết tâm hồn mình phơi bày ra trước một tâm hồn khác mà tôi đã nghĩ là đồng cảm. Bạn biết cảm giác lúc đó như thế nào không, giống như làn da mình là một lớp thủy tinh trong suốt mỏng manh vậy.
Có lẽ bạn chẳng biết được tôi đã vui như thế nào khi mỗi ngày đều có bạn hỏi han trò chuyện. Bạn chẳng hiểu được là lần đầu tiên trong những năm tháng cô đơn ấy của mình, tôi đã biết cảm giác thế nào là được người khác quan tâm. Và để rồi sau đó tôi đã ước mình thà là chưa bao giờ trải qua cảm giác đó để khỏi phải buồn đau, khỏi phải bị dày vò bởi sự trống trải khi mất nó.
Bạn chẳng biết được đâu vì tôi đã bao giờ nói bạn biết, bạn đã bao giờ thật sự lắng nghe tôi?!… Bạn chẳng biết được đâu bởi chính bản thân tôi còn chẳng nhận biết được cảm xúc đó của mình nữa là. Phải, tôi đã quá vô tư, quá hồn nhiên tự huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là tình bạn thật sự và đơn thuần. Và rồi khi mọi thứ sụp đổ, tôi nhận ra tôi đã tự lừa dối bản thân để tin vào những điều tôi tự vẽ lên. Mà trước đó tôi đã phớt lờ cảm giác của mình, phớt lờ một tiếng nói cảnh giác sâu thẩm đâu đó, phớt lờ lý trí và để con tim tin vào điều mà tôi muốn tin. Và như vậy tôi đã nghi ngờ tình bạn, mà một khi có sự ngờ vực thì nó đã không còn là tình bạn nữa rồi, nhưng tôi nào đâu biết…
Cảm giác như thế nào khi đột nhiên im lặng, không liên lạc, không hồi âm trong khi trước đó, chúng ta trò chuyện với nhau mỗi ngày?!. Tôi nghĩ điều này bạn hiểu vì bạn từng trải nhiều hơn tôi mà phải không?! Nhưng đối với bạn lúc đó, có lẽ chẳng là gì đâu bởi vì bạn còn có nhiều mối quan tâm còn có ý nghĩa hơn là một-đứa-bạn-để-nói-chuyện-mỗi-khi-chán chẳng có gì khác để làm chăng? Còn đối với tôi, cái thế giới tốt đẹp mà tôi tự đặt tên ‘tình bạn’ thì đã sụp đổ. Đắng cay thay, đó cũng là lúc tôi nhận ra mối dây liên kết giữa tôi với những người bạn khác đang nới lỏng đi rất nhiều. Đó cũng là lúc tôi nhận thấy mọi nỗ lực vô vọng của mình khi níu kéo một đầu sợi dây mà đầu kia cứ nới lỏng tay dần và từ từ trôi tuột ra xa.
Tôi hiểu đó là điều tự nhiên không thể tránh khỏi khi con người ta lớn lên, nhưng một con người yếu đuối như tôi đã không thể dễ dàng chấp nhận. Tôi đã tiếp nhận thực tế một cách đắng cay và khó khăn. Và càng đau hơn khi niềm tin và niềm an ủi duy nhất của tôi, là sự quan tâm của bạn, cũng tan biến. Tôi thấy mình chới với trong ngập ngụa sự thất vọng và nỗi cô đơn. Giờ đây nghĩ lại, tôi vẫn không ngờ mọi sự lại trở nên nông nỗi như vậy. Tôi vẫn không hiểu làm thế nào mà một con người có thể thay đổi đến như thế? Tôi vẫn không biết những điều tốt đẹp mà chúng ta đã từng chia sẻ (hoặc tôi tin tôi đã từng có) là sự thật hay chỉ là do cái tâm hồn nhạy cảm vớ vẩn của tôi dựng lên? Tôi vẫn muốn tin vào phần tốt đẹp hơn của con người của sự việc mà. Tôi đã sống những tháng ngày trong nỗi khắc khoải của hàng tá câu hỏi chưa bao giờ được hỏi. Tôi đã khổ sở làm quen với sự im lặng đã đẩy chúng ta ra xa khỏi nhau mãi mãi. Và thế là hết! Bạn đã đánh mất tôi cũng như tôi đã để mất đi một người bạn mà tôi đã từng cho là tri kỷ.
Dù sao tôi vẫn luôn thật lòng mong bạn đang sống tốt. Bởi đó chính là điều tôi đang cố gắng, sống tốt một cuộc-sống-không-có-bạn. Tôi không nhớ bạn đâu, tôi chỉ nhớ người mà tôi đã nghĩ bạn đã từng là như vậy thôi… Nhưng giờ đây thật sự còn điều gì có ý nghĩa nữa chăng?!

Dưới cơn mưa

Từ khóa
Có lẽ có những sự chia tay làm cho hai người hiểu nhau hơn, biết trân trọng hơn người bên cạnh mình.

Dưới mưa… Thu thích đi dưới mưa. Cái cảm giác mát mát lành lạnh của từng hạt mưa làm Thu thấy dễ chịu, đi một mình, không ô dù, nhưng chẳng bao giờ thấy cô đơn khi đi dưới mưa, quanh Thu có hàng ngàn, hàng vạn hạt mưa làm bạn rồi mà… Thu bước chầm chậm đến chiếc xích đu ở khu vui chơi gần nhà trọ. Hôm nay chỗ này vắng thật, chẳng có ai, bình thường thì đông lắm, cũng tại hôm nay trời mưa, mà cũng 8 giờ tối rồi còn gì, may là khu này an ninh tốt không thì Thu cũng không vì sở thích đi dưới mưa của mình mà dám lang thang ở đây. Ngồi xuống xích đu, Thu ngửa mặt lên trời, nhắm mắt lại mưa rơi vào mặt mát lạnh, Thu khoan khoái mỉm cười và mở mắt ra nhìn xung quanh. Bất chợt, Thu giật mình thấy ở gần chiếc cầu trượt có một bóng người… một người con trai, cậu ta im lìm, ngồi bó gối, mắt nhìn vô hồn vào màn mưa, không biểu lộ một cảm xúc gì. Thu lưỡng lự nửa muốn lại gần hỏi thăm nửa lo sợ vì mẹ vẫn thường bảo Thu không nên nhiều chuyện, là người ngoài không nên chen vào chuyện của người khác. Nhưng nhìn bộ dạng cậu ta đáng thương quá, Thu không đành lòng cứ thế mà bỏ đi. Thu tiến lại gần, nhẹ đặt tay lên vai người lạ mặt lên tiếng:

- Cậu sao thế?

Cậu ta ngẩng mặt lên nhìn Thu, Thu sững người, đôi mắt ấy buồn quá… dù trời mưa không trăng sao nhưng nhờ ánh sáng của những ngọn đèn cao áp cũng đủ để Thu nhận ra cậu ấy đang khóc. Vậy mà ngày trước đã có lần Thu nói với Quang: “Nếu một ngày nào đó phải chia tay thì mình chia tay dưới mưa anh nhé! Khi đó… nếu ai đó có khóc thì người kia cũng sẽ không nhìn thấy để… bình yên mà bước đi.” Nhưng thật sự thì dù dưới mưa, chỉ cần nhìn vào mắt một người thôi cũng đủ để biết người đó có khóc hay không rồi. Thu bối rối:

- Tại… tôi thấy cậu ngồi như vậy không biết cậu có làm sao không? Cậu… không sao chứ?

Thu hỏi và khẽ ngồi xuống bên cạnh, cậu ta không khóc nữa, quay sang bên kia nhẹ gạt những giọt nước mắt. Rồi cậu ta quay lại:

- Không sao… chỉ hơi lạnh một chút! Cho tôi mượn tay cậu được không.

Thu ngập ngừng nhưng vẫn mỉm cười đưa bàn tay về phía cậu ta, cậu ta nắm lấy rồi bất giác cười:

- Tay cậu lạnh quá, chẳng ấm gì cả. Biết vậy không mượn nữa.

Nghe vậy Thu rút tay ra, vẻ hờn dỗi. Cậu ta thấy thế lại mỉm cười rất nhẹ. Thu nhìn và thầm nghĩ, con người này lạ quá, khóc rồi chợt cười, chẳng hiểu cậu ta đang nghĩ gì nữa. Cậu ta nói tay Thu lạnh, tay cậu ta cũng có khác gì đâu. Thu vẫn nhớ cảm giác khi cầm tay Quang, dù mùa đông hay mùa hè đều rất ấm, vì thế mà Thu tưởng tay con trai tay ai cũng ấm chứ.

- Cậu đang thắc mắc tại sao tớ ngồi đây hả?

Cậu bạn lạ mở lời và nhẹ nhàng kể cho Thu nghe câu chuyện của cậu ấy:

- Tớ vừa chia tay với người ta đấy. 3 năm, hàng vạn phút giây với những kỉ niệm không đếm hết… vậy mà chỉ cần 3 từ “mình chia tay” là kết thúc tất cả. Tớ không phải người quá yếu đuối và dễ khóc nhưng thật sự trong chuyện này tớ không biết mình có lỗi ở đâu nữa. Tớ thích mưa nên ngồi đây rồi khóc lúc nào không biết... lại còn bị cậu nhìn thấy nữa… đừng cười tớ nhé...

Cậu ta nói, cười buồn rồi lại lặng nhìn mưa.

- Có gì đáng cười đâu chứ? Tớ hiểu cảm giác ấy mà. Thôi cũng muộn rồi, cậu cũng về đi. Tớ cũng thích mưa nhưng dầm mưa lâu quá là cảm lạnh đấy! Sau mưa, có lẽ cậu sẽ thấy mọi chuyện bình thường hơn.

- Cái này thì cậu đúng. Cho mưa cuốn trôi hết rồi mà. Tạm biệt!

Thu và cậu ta cùng đứng lên để ra về, mỗi người đi một hướng. Những gì cậu ấy nói khiến Thu nghĩ miên man về Quang, về tình yêu của cô. Nếu như nó còn nguyên vẹn những ấm áp thuở ban đầu, nếu như hai người không để những rắc rối, khó khăn trong cuộc sống, học hành ảnh hưởng đến tình yêu của mình để hai người ngày càng xa nhau hơn thì có lẽ giờ này Thu đã không đi dạo một mình dưới mưa, sẽ có một bàn tay cùng đưa ra hứng mưa với Thu. Nhưng giờ Quang có lẽ không còn thì giờ để làm những điều như thế với Thu nữa. Quang bận bịu với những dự định riêng, với những người bạn mới… Cậu bạn lúc nãy nói rằng không biết trong tình yêu lỗi của mình ở đâu, thật ra thì chia tay có nhiều lí do, lỗi lầm chỉ là một trong số đó, có những điều thật vu vơ, nhỏ bé trong tình yêu cũng đủ làm tạo ra một khoảng cách, lớn dần rồi thành vô cùng, không lấp đầy được nữa… thôi nghĩ làm gì nhỉ... Giờ về nhà tắm rồi ngủ một giấc thật ngon mặc kệ những gì sẽ đến vào ngày mai. Mưa ơi, cuốn trôi hết đi…

***

- Hôm nay sinh nhật anh! Anh về nhà trọ sớm nhé! Em sang.

- Tất nhiên rồi! 4h chiều anh học xong, anh về!

- Anh nhớ đấy! Em chờ.

- Anh hứa!

Thu mỉm cười buông điện thoại xuống, bắt tay vào làm chiếc bánh kem mà cô đã học làm cả tháng nay. Quang chắc hẳn sẽ bất ngờ lắm, tại lúc nào Quang cũng bảo Thu là: “Em ở đâu anh cũng yên tâm trừ khi em vào bếp.” mà. Nhớ đến sinh nhật Quang năm trước - một sinh nhật chỉ có hai người mà Thu thấy ấm áp dù hôm ấy đang cùng hóng gió ở tượng đài thì trời mưa to làm cả hai ướt như chuột. Đã bao lần hai đứa cãi nhau rồi giận hờn nhưng chỉ cần nhớ đến cảm giác khi Quang đặt tay Thu lên ngực trái và nói “anh yêu em” là ngày hôm ấy bao giận hờn tan biến hết. Nhanh thật, hơn 1 năm rồi. Hôm nay, Thu muốn tìm lại cảm giác ấm áp ấy, có được hay không?

4h… 4h15… 4h30… 5h00… 6h00… 7h00. Lần đầu tiên Thu phải đợi lâu như thế, Quang cũng là người duy nhất mà Thu có đủ kiên nhẫn để đợi. Nhìn vào chiếc điện thoại, Thu bấm số của Quang rồi lại xóa đi… Quang không thích bị người khác làm phiền khi đang bận việc gì đó, càng không thích bị thúc giục hay kiểm soát… nhưng… Quang đã hứa. May mà người bạn trọ cùng Quang đi làm thêm gặp Thu đã đưa chìa khóa, nếu không Thu cũng không biết phải chờ ở đâu. 7h15, Quang về cùng một người bạn. Hai người vào đến cửa, Thu ngạc nhiên khi nhận ra cậu bạn đi cùng Quang chính là người cô gặp dưới mưa hôm ấy. Cậu ta cũng nhận ra Thu thoáng bất ngờ nhưng rồi cũng chỉ mỉm cười gật đầu chào nhau. Thấy Thu, Quang có vẻ ngạc nhiên:

- Em vẫn đợi anh à? Anh xin lỗi tại điện thoại hết pin nên không gọi được cho em. Anh tưởng em đợi một lát không thấy anh nên về rồi.

- Em đã nói là em sẽ chờ mà.

- Nhưng… hôm nay các bạn cùng lớp tổ chức sinh nhật cho anh. Vũ có việc phải về nên anh đưa cậu ấy về đây lấy xe đạp cậu ấy gửi. Giờ bọn bạn anh vẫn đang chờ để đi chơi tiếp… Em… em đi cùng bọn anh nhé!

Thu cố nén cái cảm giác nghẹn ngào đang muốn trào lên, nhìn Quang nói:

- Anh đã hứa… là sẽ về sớm…

- Tại anh không biết là bọn bạn tổ chức sinh nhật cho anh.

- Nhưng anh hứa với em trước… anh…

- Anh không thể vì lời hứa với em mà ra kia nói với bao nhiêu người bạn là anh không đi cùng họ được. Em không đi cùng cũng không sao. Anh không muốn mình cãi nhau trước mặt bạn anh. - Nói rồi Quang quay sang Vũ - Cậu đưa Thu về giúp mình, cùng đường đấy!

Quang nói rồi đưa tay với chiếc khăn quàng cổ vì mùa đông rồi Hà Nội lạnh đặc biệt về đêm. Chiếc khăn mắc vào chiếc lọ thủy tinh đầy những ngôi sao giấy, chiếc lọ rơi xuống vỡ tan bằng một thứ âm thanh khô khốc. Quang nhìn thấy, rồi thờ ơ quay ra cửa đi tiếp đến cửa còn kịp nói một câu: “Em về đi, cứ để đó khi nào về anh dọn!”.

Quang đi rồi Thu đứng nhìn trân trân vào những mảnh thủy tinh vỡ và những ngôi sao giấy đủ màu sắc trên sàn nhà. Một lát, Thu từ từ ngồi xuống, mở chiếc hộp nhỏ để bánh kem, lấy nó ra để lên bàn rồi nhặt những mảnh thủy tinh vỡ và những ngôi sao vào đó. Còn Vũ từ nãy đến giờ chứng kiến câu chuyện từ đầu đến cuối cũng không biết phải nói sao. Nhìn vẻ mặt buồn đến thẫn thờ và có vẻ cam chịu của cô bạn mới gặp lần thứ hai kia, Vũ bỗng thấy đau lòng và thương cô bé quá. Là bạn cùng lớp Quang, nhưng Vũ cũng không thể hiểu tại sao Quang có thể hành động như thế. Bỗng Thu khẽ kêu lên vì bị một mảnh thủy tinh cứa chảy máu. Vũ giật mình, rút nhanh một tờ khăn giấy cầm lấy tay Thu rịt vào chỗ bị cứa, may mà vết cẳt nhỏ nhanh chóng không chảy máu nữa. Nhưng khi Vũ nhìn lên, cậu bối rối vì thấy Thu đang rơi nước mắt. Rồi không biết do bản năng của một thằng con trai khi nhìn thấy con gái khóc hay một thứ tình cảm nào khác mà nhẹ nhàng Vũ áp gương mặt ấy vào ngực mình… không thấy nước mắt nữa nhưng Vũ thấy bờ vai Thu khẽ run. Thu vẫn khóc. Vũ vòng tay khẽ vỗ về. Chẳng biết nếu Vũ mắng Quang là người vô tâm có đúng không khi vẫn có thể vui vẻ với bạn bè khi mà làm người bạn gái của mình bị tổn thương thế này. Lát sau, Thu ngừng khóc. Thu né ra không nép vào Vũ nữa, khẽ lau nước mắt và nói:

- Không ngờ lại gặp lại cậu trong hoàn cảnh này. Coi như mình hòa nhé!

- Ừ. - Vũ cười trả lời.

- Thôi, nhặt nốt chỗ sao này rồi tớ đưa cậu về.

Hai người cùng nhặt những mảnh vỡ và những ngôi sao trên sàn nhà bỏ vào chiếc hộp cát-tông nhỏ.

- Cậu có biết có bao nhiêu ngôi sao tất cả không?

- Bao nhiêu?

- 1000. Đây là quà tớ tặng sinh nhật Quang năm trước. Hình như anh ấy đã rất vui khi nhận nó…

- Quang lỡ tay thôi, không cố ý làm vỡ nó đâu.

- Không cố ý nhưng có cần thiết phải nhìn nó bằng ánh mắt như vậy không?… Thôi xong rồi. Mình về đi. Quang chắc còn về muộn. Cậu cũng phải về sớm mà.

Nói rồi Thu và Vũ đi ra ngoài. Thu khóa cửa lại đưa chìa khóa cho Vũ nhờ mai đi học đưa giúp cho Quang. Hai người đi song song trên hai chiếc xe đạp, chầm chậm, khẽ trò chuyện.

- Cô ấy tên gì?

- Ai? À cô ấy hả? Tên Thủy.

- Thủy - Vũ. Hai người gặp ngày trước đi cùng nhau chắc trời hay mưa lắm nhỉ?!

- Sao cậu biết?

- Đã có nước lại còn có mưa không lũ lụt là may lắm rồi.

Nghe lập luận của Thu, Vũ bật cười, Thu cũng khẽ cười theo. Cả hai thoải mái kể cho nhau nghe những câu chuyện của mình. Một chút tâm đầu ý hợp làm cả hai đều cảm thấy được chia sẻ. Hai chiếc xe đi song song trên đường Hà Nội và một tình bạn được thiết lập sau hai lần gặp ngẫu nhiên. Trái đất này lớn thật nhưng những người có duyên thì cứ không hẹn mà gặp…


10h đêm… sau khi có một sinh nhật tưng bừng cùng tụi bạn trong lớp, Quang trở về với căn phòng trọ của mình. Nhớ đến Thu, Quang cố nén một tiếng thở dài. Sao Quang lại cư xử như thế nhỉ... Quang vào nhà, cắm sạc vào điện thoại, trước lúc Quang đi cùng bạn, Quang đã gửi tin nhắn nói Thu đừng chờ, bấm nút send rồi đút vào túi áo khoác. Ai ngờ điện thoại hết pin sập nguồn đúng lúc ấy nên tin nhắn không được gửi đi. Khi thấy Thu ở đây, quá bối rối, Quang đã chọn đi cùng lũ bạn chứ không ở nhà cùng Thu. Quang biết Thu đã chờ lâu lắm, nhìn chiếc bánh kem trên bàn với dòng chữ: “Cún yêu, sinh nhật vui vẻ.” và món quà để cạnh Quang chợt thấy hối hận quá. Chiếc bánh nhìn không chuyên nghiệp lắm, Quang mở tấm thiệp nhỏ gần đó: “Happy birthday to puppy!!! Em gần đốt bếp vì cái bánh này đấy!^^”. Quang mỉm cười, gấp lại tấm thiệp. Thu vốn không thích nói nhiều, nhưng tình cảm của Thu, Quang có thể cảm nhận rõ ràng qua những việc mà Thu làm. Nhớ đến đấy, Quang chợt nhìn lên chỗ trống nơi trước vẫn đặt lọ sao giấy, không còn ở đấy nữa, Quang chợt thấy lòng mình chùng xuống… một khoảng trống. Nhìn xuống sàn nhà nơi sao giấy rơi xuống, Quang nhìn thấy một ngôi sao còn sót lại, Quang nhặt lên, chỗ cài giấy bị bung ra, Quang gỡ nó ra để gấp lại. Chợt Quang sững người khi thấy trong mặt sau của mảnh giấy là 3 chữ: “Em yêu anh”. Quang nhắm mắt lại cho những xôn xao hối hận đang trào lên dịu bớt… Quang, Quang đã có tất cả 1000 ngôi sao như thế… Quang bấm số điện thoại Thu,… không liên lạc được... bất an… sinh nhật đầu tiên Quang không ngủ được…

***

- Anh muốn nói xin lỗi. - Quang ngập ngừng nói và nhìn Thu. Sao hôm nay nhìn ánh mắt Thu có vẻ lạ lạnh lùng quá, xa lạ nữa???

- Lời xin lỗi thì em nhận, vì em đã chờ anh hơn 3 giờ liền.

- Em tha lỗi cho anh thật chứ?

Thu nhìn Quang một lát, có cơn gió thổi qua, Quang thấy lạnh:

- Anh đưa tay trái đây.

Quang không hiểu ý của Thu nhưng vẫn làm theo. Thu cầm lấy tay Quang, nhẹ cởi chiếc dây nhỏ màu đỏ được kết rất đẹp buộc ở cổ tay. Quang giật mình, rút tay lại:

- Em làm cái gì vậy? Buộc lại đi!

- Nó chẳng còn là gì nữa, không cần buộc lại.

- Sao lại không là gì nữa, khi em đã buộc nó vào tay anh từ ngày em nhận lời yêu anh?

- Em tưởng nó có thể giúp em giữ chặt một cái gì đó, nhưng thật ra nó chẳng giúp gì được cho em cả, những gì phải đến vẫn cứ đến… - ngừng một lát Thu nói tiếp… Em không bắt anh phải giữ lời hứa luôn bên em nữa, cởi ra cho anh tự do.

- Em nói vậy có nghĩa là…

- Mình chia tay đi. Đừng bên em khi anh không muốn. Dù sao em cũng muốn tự cởi sợi dây này cho anh.

- Em chia tay anh vì ngày hôm qua sao?

- Không chỉ vì ngày hôm qua mà còn nhiều điều nữa… thôi em bận rồi, em về đây.

Thu nói rồi quay đi. Quang sững sờ vì những gì đang diễn ra. Kéo tay Thu lại, Quang nói bằng giọng đứt quãng như muốn kìm lại một cái gì đó:

- Em có biết… khi em nói rằng… nếu mình chia tay thì phải chọn ngày mưa không??? Từ lần đó anh đã có cảm giác sợ… sợ những ngày có mưa… bởi… anh nghĩ rằng… nếu trời không mưa, em sẽ không nói ra 3 từ “mình chia tay”… nhưng… hôm nay … đâu có mưa…

Thu rút tay mình ra khỏi tay Quang và chạy đi. Cái lạnh mùa đông làm dư âm của bàn tay ấm tan mau quá, lại có một phát hiện mới rồi… nước mắt ấm hơn nước mưa…

***

Hai tuần… dài quá! Dù hơi lạnh nhưng Thu muốn đi dạo một lúc. Trời sắp mưa thì phải, Thu ra khu vui chơi gần xóm trọ quen thuộc. Đến nơi, Thu ngạc nhiên thấy Vũ đang đùa với mấy đứa trẻ con, không rõ Vũ trêu gì mà chúng cười giòn tan. Thu tiến lại gần, Vũ nhìn thấy Thu cười tươi:

- Lại gặp cậu rồi. Không phải cậu ra đây ngồi chờ mưa đấy chứ?

- Ừ, có thể lắm.

Thu cười nhìn cái nét vui vẻ của Vũ, Thu cũng thấy vui lây.

- Cậu có muốn đi dạo với mình một lát không?

- Rất sẵn lòng.

- Hai người đi xa dần khu vui chơi về hướng nhà trọ Thu.

- Nghe Quang nói hai người chia tay?

- Ừ.

- Có lí do gì đặc biệt không?

- Lí do thì có… nhưng không đặc biệt, cậu thật khéo đùa.

- Hì. Lạnh không?

- Có!

- Ôm nhé!

- Cậu muốn đánh nhau hả?

- Đùa thôi, đưa tay cậu đây.

- Không cho cầm đâu, tay cậu lạnh lắm!

- Hai bàn tay lạnh cầm lấy nhau vẫn thấy ấm hơn mà.

Thu mỉm cười đưa tay cho Vũ. Hai người đi cạnh nhau không phải nói nhiều nhưng cũng làm Thu thấy nhẹ lòng hơn. Điện thoại Vũ báo có tin nhắn, Vũ mở ra đọc và khẽ cười nhắn tin lại.

- Ai nhắn tin cho cậu mà cậu vui thế?

- À một tên ngốc!

- Cậu dám bảo người khác ngốc hả?

- Ừ. Tại hắn ngốc thật... nhưng Thu này, cậu tha lỗi cho Quang lần này đi.

- Tớ chia tay Quang đâu phải vì riêng ngày hôm đó.

- Tớ hiểu, nhưng Quang còn bồng bột lắm! Trong tình yêu nó vô tâm như một đứa trẻ con ấy!

- Cậu nói như hiểu Quang lắm vậy.

- Hay nói chuyện nên hiểu một chút. Chia tay cũng khiến người ta trưởng thành hơn trong tình yêu đấy! Giờ thì cậu quay lại chỗ khu vui chơi đi. Tên ngốc ấy đang chờ tớ ở đấy đấy. Nó kêu buồn nên tớ bảo nó ra đấy chơi với tớ.

- Cậu…

- Đừng quá vội vã để rồi đánh mất một điều gì đó khiến cậu hối tiếc. Đặt tay lên ngực và tự hỏi mình đi.

- Tớ…

- Tớ biết cậu vẫn còn yêu Quang, cho Quang thêm một cơ hội để không còn vô tâm nữa. A… mưa rồi… cậu không muốn lại có một thằng con trai ngồi khóc dưới mưa như tớ chứ? Mà mưa bây giờ lạnh hơn rồi, ngấm mưa là cảm lạnh như chơi đấy!

Mưa rào xuống to hơn, lo lắng trào lên, Thu rút tay mình ra khỏi tay Vũ, chạy theo hướng ngược lại, nhưng bỗng nhớ ra một điều Thu quay lại:

- Sao cậu không quay lại cùng tớ, tớ nhớ nhà cậu hướng kia mà.

Vũ bật cười:

- Đi hướng này cũng về nhà tớ được.

- Thu nghe vậy cũng mỉm cười rồi chạy tiếp. Mưa càng ngày càng lớn, trong mưa mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa. Nhưng ở chỗ khu vui chơi kia, gần chiếc cầu trượt, Thu vẫn nhận ra một hình dáng quen thuộc.

- Anh là đồ ngốc! Vũ nhờ em nói với anh câu đó!

- Quang ngạc nhiên nhìn lên và thấy Thu ở đó, Quang đứng dậy, chạy đến bên người con gái ấy và ôm thật chặt vào lòng. Rồi Quang buông ra, nhìn Thu như nghi hoặc:

- Phải em không?

- Em đã nói anh cận là phải đeo kính mà. Mưa lạnh thế này mà anh vẫn muốn tắm mưa hả?

- Anh… xin lỗi…

- Này dưới mưa nhưng em vẫn nhìn thấy anh khóc đấy.

Quang mỉm cười và lại nhẹ ôm Thu, Thu áp mặt vào ngực Quang cho những giọt nước mắt tự khô. Khi đã dám chắc những gì đang xảy ra không phải là trong mơ. Quang buông Thu ra, đưa tay trái về phía Thu:

- Buộc lại cho anh đi!

- Em không mang theo.

Quang nghe vậy cúi mặt thoáng buồn, buông thẳng tay trái. Thu mỉm cười nhẹ nhàng kéo tay Quang lên và buộc lại sợi dây màu đỏ, thì thầm:

- Em nói dối mà.

- Còn những ngôi sao nữa, cho anh xin lại để cất vào một chiếc lọ khác được không?

- Nhưng… thiếu một 1 ngôi sao rồi. Để em gấp lại cho anh một ngôi sao khác.

- Đừng em, để nó là 999 đi… để anh nhớ lỗi của mình và không làm em buồn nữa.

- Ừ, còn bánh kem anh thử chưa?

- Biết em giận anh. Anh không còn tâm trạng thử nữa. Em làm lại lần nữa nhé!

- Lần này em mà đốt bếp thật thì sao?

- Anh mang mưa đến dập lửa.

- Anh... Còn sợ mưa không?

- Giờ thì không sợ nữa…

***

Có lẽ có những sự chia tay làm cho hai người hiểu nhau hơn, biết trân trọng hơn người bên cạnh mình. Nhưng mấy ai có cơ hội để có thể sửa sai, điều sai lầm lớn nhất đó là con người ta luôn nhận ra rằng đáng lẽ ta phải trân trọng, phải nâng niu, để nhận ra cái gì đó vô cùng quý giá với mình khi đã bị mất đi. Buồn thay. Đi ngược đường về nhà, Vũ thấy đường dài hơn. Mưa lớn thật. Có lẽ bây giờ thằng bạn ngốc ấy đã làm lành với Thu rồi. Vũ cười một mình khi nghĩ đến hai người họ. Nhưng ít ra Quang còn có cơ hội để yêu lại từ đầu… Còn Vũ thì sao? Lại một mình một đường về như thế này đây. Đến gần cửa phòng trọ, Vũ sững sờ đưa tay lên ngực cố giữ không cho tim mình đập mạnh. Thủy đang đứng đó, chỉ cách vài bước chân nhưng Vũ không dám lại gần mà đứng im vì sợ nếu đưa tay về phía đó, nếu bước gần hơn thì tất cả tan biến như ảnh ảo. Thủy cũng đứng nhìn Vũ, ngập ngừng lên tiếng trước:

- Mùa đông anh vẫn thích dầm mưa sao?

- Thủy… sao em lại ở đây?

Thủy không nói, chạy lại ôm ngang người Vũ. Rơi nước mắt nhưng vẫn cố đùa:

- Thượng Đế bảo, không có “nước”, ông ấy không làm “mưa” được. Ngốc ạ!

Vũ hạnh phúc vòng tay ôm lấy người con gái mình yêu thương, quả báo rồi… Ai nói hôm nay Vũ nói Quang ngốc để giờ cũng bị nói ngốc nữa đây này. ^^

K14-TeenStory