Thursday, March 29, 2012

NGƯỢC LẠI VỚI YÊU LÀ GÌ ...?

Từ khóa

Một giáo sư đang giảng về "tiểu thuyết" ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên: 
- Ngược lại với yêu là gì? 
- Ghét ạ! 
Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm
nhìn anh và nói: "Ông A ơi tôi ghét ông!". Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
- Vì sao?
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
- May mắn quái gì, phi lý!
- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy!
Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: "Bà B ơi có nhớ tôi không?". Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: "Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?".
Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng… Giáo sư khẳng định: "Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!".
Cả lớp nhất trí với giáo sư: "Ngược lại với yêu là lãng quên!" ♥

Chia tay rồi ! Yêu thương chỉ là ngày hôm qua

Từ khóa
Đừng khóc nữa đã từng cho rằng mình là con người mạnh mẽ. Nhưng mình đã tự tạo một cái vỏ ngoài cho mình để bây giờ mới giật mình: mình quá yếu đuối! Nỗi đau là vô hạn, nhưng rồi sẽ qua mau thôi. 

Đừng khóc nữa Khóc sẽ làm cho tim tan ra mất. Trái tim quá mỏng manh, chỉ chạm nhẹ là tan, là vỡ. Nó cần được nâng niu bằng một bàn tay nồng ấm yêu thương

Đừng khóc nữa Khóc chỉ thêm yếu đuối, khóc đã quá nhiều, khóc mãi rồi. Cũng có lúc phải cười lên chứ.


Đừng khóc nữa Mạnh mẽ lên ! Có khó khăn nào khiến gục ngã đâu. Đã nhiều lần tưởng như không đứng nổi, vậy mà vẫn vượt qua đó thôi. lại đến trường, lại gặp bạn bé, lại cười vui.

Đừng khóc nữa Sẽ có người kể cho nghe một mẩu truyện cười, sẽ có người an ủi , sẽ có người cho những điều hạnh phúc lúc bất ngờ nhất.

Đừng khóc nữa . Ngủ ngoan, sáng mai thức dậy niềm vui sẽ đến.

Đừng khóc nữa . thấy chưa, hôm nay nhìn thấy rất nhiều hoa phải không? mình cũng là một bông hoa vừa gặp nắng hạn nhưng lại gặp ngay cơn mưa phùn mát lạnh.

Đừng khóc nữa . Hạnh phúc là những điều ngay bên cạnh ta mà thôi.

Yêu thương không bỏ ta đi

Từ khóa

mình luôn cảm thấy những yêu thương đó vẫn ở quanh mình, chưa bao giờ tan biến, thậm chí mình còn đã gặp lại rất nhiều lần trong mơ. Chắc chắn rất nhiều người cũng cảm thấy giống mình.

leave but dont leave me Yêu thương không bỏ ta điRất nhiều lúc trong cuộc sống này, tôi nghĩ về sự Chết.
Những con sóng cứ liếm dần, liếm dần vào bờ bãi. Những thân thương từ thuở ấu thơ đến thời thiếu nữ cứ bám gót nhau tan biến dần. Những khuôn mặt ngày càng cũ đi… lòng khòng như thân gỗ mục rỗng dần.Tôi hoảng sợ thực sự. Trở về, bước đi, càng ngày nỗi hoảng sợ đó càng lớn, càng lớn trong tôi…
Tưởng tượng khi một sớm mai tỉnh giấc, không còn có thể nhìn thấy khuôn mặt của một người thân thương, không thể nào nghe được dù chỉ là một giọng cười nhỏ xíu dù ta có gọi khản giọng. Không còn cơ hội nào nữa để nói lời xin lỗi, lời yêu thương mà ta còn ngại ngùng giấu giếm. Hay tặng một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật mà ta đã kỳ công bỏ cả một buổi chiều mưa ngồi làm. Không còn, không còn có thể làm gì nữa. Khi đó, tất cả đều đã là muộn màng, vô nghĩa. Ta chỉ còn có thể nói chuyện với riêng ta, ngồi một mình và nhìn vào khoảng không trước mặt mà tưởng tượng ra thân thương đó. Tự độc thoại, tự mỉm cười và rơi nước mắt… thật kinh khủng phải không?
Tôi sợ phải mất mát và buông tay ra thêm những gì đang sống, gắn kết quanh tôi để làm nên rất nhiều phần tôi tồn tại ở cuộc sống này.
Nhưng…
Khi nghĩ về cái Chết, về những người thân yêu đã ngang qua đời mình, tôi không còn quá cảm giác về sự bàng hoàng, hụt hẫng, chới với…. Có chăng chỉ còn là sự tiếc nuối và yêu thương chưa bao giờ vợi bớt. Và thay vào đó, thực ngạc nhiên khi trở đi trở lại, tôi nhận thấy sự bình yên đến không ngờ. Một cuộc đời, với ai đó có thể là dài, với ai đó có thể là ngắn. Với người này là nhẹ nhõm, với người kia là triền miên nhọc nhằn vây quanh. Dù thế nào vẫn được gọi là một đời người. Dù thế nào vẫn đã từng sống trong ta, để lại những dấu ấn không dễ nào buông rơi, phai nhạt. Không ai trong chúng ta muốn rời bỏ thương yêu của mình, mái ấm của mình, những rạng ngời bình dị của mình để đơn độc mình ở một miền xa lơ lắc. Bởi vậy, tôi luôn tự nhủ và tin rằng, ở thế giới đó, những đứa em hình hài ruột thịt của tôi, bố tôi, bà tôi, cả mối tình đầu day dứt của tôi… sẽ có một cuộc sống tốt hơn, sẽ thanh thàn hơn, sẽ hạnh phúc hơn…

Mẹ tôi có thể đúng khi mẹ luôn tin rằng, chết là hết. Mẹ đã trải qua một quãng đời dài gấp hai lần rưỡi tôi với lê thê mất mát, chỉ sự khó nhọc và tình yêu thương còn ở lại. Mẹ đã không thể nào trông đợi vào điều gì sau mỗi cuộc đời gắn bó kết thúc, ngoài chất chồng những miệt mài ky cóp góp gom cho mất mát sau đè lên mất mát trước và một mình chèo chống…
Còn với tôi, có thể là do ảo vọng và lãng mạn quá nhiều nên luôn nghĩ rằng chết chỉ là sự ngưng lại trên chuyến tàu cuộc đời và chuyển sang một sân ga mới mà rồi ai cũng sẽ phải trải qua dù sau hay trước. Nên vì thế, chỉ là hết trong hiện hữu của xác thịt, của sờ thấy, nghe thấy, nhìn thấy thực sự. Còn vẫn là hiện hữu trong tâm tưởng, vẫn cảm thấy, vẫn hình dung ra, vẫn còn tin tưởng. Chết đi, mất đi, không phải là không còn có thể bên ta được nữa, không phải là không còn quan tâm và yêu thương ta được nữa. Mà chỉ là, yêu thương ta, gắn kết với ta theo một cách khác- khác những cách bình thường.
Đó là lúc khi cảm thấy mỏi mệt nhất, thất vọng nhất, đơn độc nhất. Một yêu thương nào đó lại hiện hữu trong tôi, có khi là rất nhiều yêu thương cùng trở về một lúc. Bên tôi. Lặng im bên tôi. Lắng nghe tôi trò chuyện mà không nói một câu nào, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến, chứa chan tình… rồi tôi nhẹ nhõm.
Đó là lúc tôi nghe tim mình thổn thức, vỡ vụn trong những thương tổn tưởng chừng không bao giờ có thể lành được của mối tình đầu, rồi chật vật vo tròn kỷ niệm để bước đến mối tình thứ hai. Lại yêu thương trở về cạnh tôi. Lau nước mắt giúp tôi, nói tôi đừng buồn và nhất định phải vững vàng bước tiếp… rồi tôi bình lặng.
Đó là khi tuổi thơ tôi chẳng thể nào trở thành nàng công chúa với váy áo trằng tinh tươm thơm tho như những cô nàng tóc thắt nơ và tung tăng dắt tay nhau bước vào khoảng sân trường rực nắng. Một yêu thương đã thầm thì vào tai tôi và hôn lên tóc, lên trán tôi, ép những nức nở của tôi vào vùng ngực mà tôi đã nép vào những ngày cũ lắm. Còn cả tiên tôi lên vai, bay như một cánh chim ngang trời. Rồi tôi thành nàng công chúa dù chẳng có xiêm y rực rỡ…
Khi mỗi ngày một lớn thêm là lúc những thơ ngây, vô tư rời bỏ. Tôi nhận thấy trách nhiệm ngày một lấp đầy bờ vai thiếu nữ. Đôi lúc dại khờ. Đôi lúc kiệt sức và có cả sự lùi bước. Tôi lại nhận thấy mình tựa lưng gục đầu vào những yêu thương vô hình đó. Để mà khóc òa lên như ngày nhỏ dại, để khóc dấm dứt như quãng đôi mươi… để bình tâm hơn rất nhiều biết rằng mình không hề đơn độc. Và tiếp tục miệt mài vì mình còn có cả một gia đình yêu lắm đang tồn tại thực sự…
Nỗi buồn, đặc biệt là nỗi buồn về sự mất mát, dù có thế nào, thời gian hay những bề bộn thì cũng chưa bao giờ tan biến. Chỉ ẩn nấp ở đâu đó, lẩn khuất ở một góc nào đó mà thực ra là lặn vào sâu hơn trong ta. Để rồi âm ỉ đau dai dẳng. Nhiều lúc đến quặn thắt. Nhưng vì thế mà luôn tồn tại trong ta, trong niềm tin bao bọc, chở che ta. Một thứ niềm tin tâm linh vững chắc giúp ta vượt lên biết bao nhiêu sóng gió cuộc đời mình. Bởì một ánh mắt đó, một bàn tay đó và câu nói trước đó. Nhắm mắt vào là sẽ thấy…

Ôi! Những yêu thương đó. Tôi đã gọi biết bao nhiều lần khi nhớ và bấu víu tìm cứu cánh. Thời gian vùn vụt, tôi biết mình đã mất đi rất nhiều thứ trong cuộc đời này mà chẳng bao giờ tôi chạm vào được nữa. Nỗi đau cứ mãi ở đó dù có những niềm vui khác lấp đầy.
Thời gian… tôi cũng biết những yêu thương đó chưa bao giờ rời bỏ tôi, chưa bao giờ hóa thành hư vô, xưa cũ. Mà đã lặn vào hóa thành phần máu thịt trong tôi, sức mạnh của tôi. Giúp tôi yêu và trân trọng hơn cuộc đời với những gì đang có trong tay. Xót xa thêm những vết chân chim thời gian quanh mắt mẹ, mắt dì. Một sợi tóc bạc lại khoáy sâu vào tiếng cười con thảng thốt. Trở về ngay nhà ngủ vùi vào lòng mẹ mỗi khi có thể. Và chẳng dám rong chơi với yêu đang nồng say. Biết đâu đấy, làm sao bắt nắm?
Có những ngày u ám tôi đã đi qua…

Một ngày nào đó ta thôi yêu người

Từ khóa

Chủ nhật buồn, một mình anh lặng lẽ, chỉ mình anh bên ly café đang tí tách rơi, dường như đã lâu lắm rồi, anh gác lại nỗi nhớ về em vào trong sâu thẳm cõi lòng. Thế mà ngay tối qua đây thôi, anh gặp lại người bạn cũ, họ hỏi về em… và nó đã làm anh chới với trong cái bình yên mà anh đã cố gắng tạo ra cho mình từ ngày xa em.
give me love Một ngày nào đó ta thôi yêu người
Vì mình đến với nhau bằng mối tình cay đắng em nhỉ? Cõ lẽ không cay đâu, mà chỉ có đắng thôi, nhưng vì nó đắng nên chúng mình đã hưởng được cái vị ngọt trong đắng đấy em à.
Anh vẫn biết tình mình như chiếc thuyền trôi mênh mang, vô định, không biết đâu là bến, nơi nào là bờ, và mình đã để nó cứ thế trôi đi, không cần biết nó có ra được biển lớn hay sẽ bị nhấn chìm bởi một khúc sông chảy xiết nào đó. Dòng sông trôi đi vô tình cuốn theo cuộc tình của anh và em ngày đó.
Trên con đường tình yêu, anh biết mình là một người không may mắn, vì dù ông trời có thương cho anh gặp được một nửa của mình, nhưng gặp để rồi mà xa thì đâu còn ý nghĩa gì cho những ngày sau.
Số phận đã cho ta gặp nhau, rồi yêu nhau, có hạnh phúc xen lẫn đắng cay, có niềm vui xen lẫn ngậm ngùi, nhưng mọi cái cũng trở về quy luật của nó, em và anh chung nhau một đoạn đường, đến ngã rẽ chúng mình cũng phải chia tay…
Những buổi chiều đan tay nhau cũng không níu được nhau, và em xa anh, xa những gì thân thương gắn bó với em từ tấm bé, em ra đi đến phương trời xa lạ, không biết bây giờ ở đó em có bình yên? Có khi nào em chợt nhớ về kỷ niệm của chúng ta? Anh biết em ra đi là để anh được trở về với cuộc sống của anh bây giờ, nhưng em ơi, khoảng trống mà em để lại cho anh quá lớn, anh làm sao hạnh phúc đây khi trong lòng anh luôn nhớ về em với bao yêu thương, luyến tiếc.
Anh nhủ lòng sẽ sống, bằng lòng với hiện tại để quên đi tất cả, nhưng anh không thể… để mỗi lần nhớ về em, anh chỉ còn biết chất nó thành khối trong lòng, nặng trĩu và đầy ưu tư.
Anh đã chờ, chờ bao mùa lá rụng đã đi qua, những đêm Đông lạnh giá tưởng chừng như vô tận, giờ đây anh cũng đang chờ đợi, nhưng anh không chờ em quay về, vì điều đó là không thể, anh sẽ chờ, chờ đến một ngày anh sẽ quên được em. Nhưng sao lúc này đây anh nghi ngờ về niềm tin đó, liệu rằng “một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người?”

Wednesday, March 14, 2012

xin lỗi vì anh...nghèo

Từ khóa

9bSx0 Xin lỗi ... vì anh nghèo ...
Cô – 1 cô tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa. Cô có bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Nhưng cô quen họ chỉ như 1 trò chơi. Chưa bao giờ trái tim cô rung động :D
Hôm ấy, sau khi chia tay 1 chàng người yêu khác, cô ghé vào 1 quán nước ngồi. Bỗng, trái tim cô loạn nhịp khi nhìn thấy anh ấy – 1 người phục vụ trong quán ăn. Đôi mắt lạnh lùng cùng sự chững chạc ở cách anh đi đứng và nói chuyện. Ko hiểu sao cô lại có thể thích anh ta ở cái nhìn đầu tiên. Gọi nước xong cô chả thèm uống mà cứ dõi mắt theo anh. Dường như cảm nhận đc, lâu lâu anh lại nhìn cô, mỗi lần như thế cô lại đỏ mặt rồi lại cuối xuống giả vờ bấm đt. Lúc tính tiền, cô kẹp thêm vào trong đó 1 tờ giấy rồi ngượng ngùng chạy ra ngoài. Trong tờ giấy đó cô ghi: “Đây là sđt của em: 0905xxxxxx. Nhắn tin cho em nhé ^^”. Cô chờ mãi nhưng k có lấy 1 tin nhắn. Cô khó chịu. Đây là lần đầu tiên cô chủ động làm quen nhưng lại bị như thế này.
Hôm sau, cô lại đến quán. Lúc tính tiền, cô gọi anh ta tới. Và nói: “Chỗ này là tiền nước, còn tờ giấy này là cho anh”. Nói xong cô ngượng ngùng bước ra khỏi quán. 1 ngày, 2 ngày, Vẫn có những tin nhắn xin làm quen nhưng cô đều ko reply vì cô biết, đó k phải là tin nhắn của chàng trai nọ. “Hay anh ấy có người yêu rồi nhỷ?? Hay là… kiêu?
Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ, vẫn giữ trong lòng quyết tâm làm quen vs chàng trai nọ. Bước vào quán, trái tim cô lại rung rinh, vẫn khuôn mặt ít cười nọ. Vẫn như mọi lần, cô ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai.
Kết thúc ca làm việc, chàng trai dắt xe ra khỏi quán toan đạp xe về nhà thì…
Khoan đã
– Ơ, chào cô, có chuyện gì ko vậy?
– Em muốn mời anh đi uống nước đc ko?
– Có chuyện gì vậy cô? – Chàng trai gãi đầu
– Em nhỏ hơn anh mà, cứ gọi em thôi, gọi cô già lắm. Anh rảnh ko? Đi uống nước với em nhé?
– Ừ, thế cũng đc – Chàng trai gật đầu rồi leo lên xe đạp trước. Trong khi cô gái nổ máy chiếc xe ga đắt tiền đi theo
Chàng trai dừng xe ở một quán nước mía ven đường và hỏi cô gái:
– Mình uống nước ở đây nhé?
Cô gái lưỡng lự rồi cũng bước vào quán. Đây là lần đầu tiên một tiểu thư như cô đến những nơi như thế này
– Lúc nãy cô có điều gì muốn nói phải ko?
– Đấy, lại cô, đã bảo cứ gọi là em mà. Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc chưa?
– À à, có, tôi.. à quên, anh có đọc đc.
– Thế à…..mà sao a ko nhắn tin cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người iêu anh giận thì thôi ko sao đâu
– Ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu
– Làm quen thôi mà… đâu có gì quan trọng đâu anh… vậy anh đọc số đi em lưu được không?”
– Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời
– Sao vậy anh? Ko thể cho e số được à??
– Ko phải vậy..tại…a..n..h…
– Sao vậy? A cứ nói đừng ngại
– À ..anh không dùng điện thoại…
Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên… bởi thời đại như này… thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó
Chàng trai ko nói gì… lẳng lặng đứng dậy… ra thanh toán… tiền nước … Rồi quay lại nói với cô gái
– Anh có việc bận nên anh về trước nhé..
Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…
Hôm sau tan ca chàng trai lại bắt gặp cô gái đứng trước cửa quán, và lại là lời mời đi uống nước. Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường. Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng, bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe. Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô, anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô. Kết thúc buổi nói chuyện, cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:
– Anh nhận nhé :D. Coi như là món quà làm quen
Chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:
-Em lưu số em trong đấy rồi nhé. Có gì gọi điện nt cho em nhé ;)
Về đến nhà, cô lấy máy bấm gọi vào số của anh nhưng không có ai nhấc máy. 2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời, cô bắt đầu nt và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu. Cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ. Rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay. Chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai, tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu. Với nội dung hết sức ngố:
“Xin lỗi em nhé…tại a ko quen dùng đt nên thao tác chậm. Gửi tin cho em hơi lâu”
Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh ♥
Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi. Việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai. Cô yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới. Cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau, mỗi cuộc đi chơi đấy cô đều chuẩn bị một món quà cho anh, anh cảm thấy rất ngại và tỏ vẻ không thích, anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác. Tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình. Nhưng lần nào cũng vậy, sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn, làm anh ko biết xử lý thế nào.
Mai là sinh nhật cô. Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai. Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô. Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn, anh ko dám, mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy. Từ chối thì ko được, anh không còn cách nào khác. Anh ko biết chuẩn bị món quà nào cho phù hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh. Món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy
Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca. Anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về thôi. những người như anh ở những nơi sang trọng đó không hợp.
“Mặc gì bây giờ???”
Chàng trai vắt óc suy nghĩ. Bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình, mong sao có một bộ nào hợp với anh và hợp với buổi tiệc. Thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu. Cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc. Anh do dự ko biết có lên vào hay ko. Đang do dự thì điện thoại rung lên, là cuộc gọi của cô. Cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào. Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào. Chỉ vào tặng quà rồi về luôn thôi. Anh đứng ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe. Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:
– Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu, kiếm mấy quán ven đường mà để đi
Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi. Chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng. Những nới xa xỉ như này anh chưa từng đặt chân tới. Bước vào, không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng, sang trọng!!! Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó, những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái. Những cô gái, chàng trai trông lịch thiệp đầu tóc chải chuốt, cùng với những bộ cánh sang trọng. Những câu nói đó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối. Nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được.
– Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à? Nhìn thô thế cơ mà. Chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi, thằng này chắc toan đào mỏ đây.
Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án quay về rùi sẽ gửi qua cho cô sau. Nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh, bước đến gần anh thì những câu nói châm biếm xem thường mới giảm bớt.
– Sao bây giờ anh mới đến? Anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy ^^
Đưa món quà tặng cô gái, anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt tiền. Toàn những món đồ hiêu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua. Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm. Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa xói kinh thường rộ lên. Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:
– Có ai ngửi thấy mùi gì ko???
Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào:
– Có thế mà cũng phải hỏi =]], mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa :-j
Lòng tự trọng như bị tổn thương. Anh cảm thấy khó chịu :
-Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ. Hãy xem lại mình trước khi bắt đầu nói người khác đi. Các người giàu do tiền của các người hay là tiền ba mẹ các người?
Không gian khán phòng đang ồn ã bỗng im bặt bỡi câu nói của anh. Không nói gì thêm anh đi vội ra cửa về rất đường hoàng thoải mái. Anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế. Cô gái không kịp nói gì, chạy theo anh, nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu. Buổi tiệc trở nên trầm lắng bởi 1 lẽ: Người chủ của buổi tiệc giờ như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu…
Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy. Tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi. Và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ:
-Những gì không thuộc về anh thì nó sẽ không dành cho anh
Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn…muốn khóc…Những món quà cô tặng anh trước đây a chưa từng bóc chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….
Mở máy, mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô……những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…
“Tại sao em lại làm quen với một người như anh nhỉ? Được nói chuyện với em anh vui lắm. Quãng thời gian vừa qua đối với anh là những kỉ niệm ko bao giờ quên. Có lẽ anh đã có tình cảm với em rồi. Không biết có phải là thích ko. Chắc ko phải đâu… Anh nghĩ là anh đã yêu
Đó là tin nhắn..được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô. Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao giờ gửi được đi. Bởi 1 lẽ…. anh nghèo …
nPl6t Xin lỗi ... vì anh nghèo ...

Thursday, March 8, 2012

Vì sao anh thích em?

Từ khóa

Một ngày nọ, em bỗng hỏi anh: "Vì sao anh thích em?"
Các cô gái rất thích đặt các câu hỏi và em cũng không phải ngoại lệ. Một ngày nọ, em bỗng hỏi anh: "Vì sao anh thích em?". Em có biết rằng, với anh, đó là điều mà anh vẫn sợ một ngày nào đó em sẽ hỏi? Anh biết câu trả lời, nhưng để nói với em, điều đó khó khăn biết chừng nào...

Vì mùi hương ở mái tóc và đôi tay em... Anh không rõ đấy là mùi hương gì, là nước hoa hay kể cả là… nước xả vải, nhưng khi em khẽ dựa vào vai anh, hay vòng tay ôm anh từ phía sau, anh biết đấy là hương thơm tuyệt vời nhất thế giới.

Vì nụ cười của em... Khi em ở bên cạnh anh, đừng che miệng mỗi khi em cười. Hãy cười thật thoải mái, để anh biết em vui khi ở gần anh.

Vì cách em đặt nick của mình, chính là nick Yahoo hay cái tên em tự cài trong máy anh. Nó thật kì quặc, song cũng nữ tính và dễ thương một cách kì quặc.

Vì những thứ nhỏ bé mà em vẫn mang theo... Móc chìa khóa, móc điện thoại, hay chiếc khuyên tai hình ngôi sao. Em thích những điều thật vu vơ và thật lạ, anh cũng thế.

Vì em lúc nào cũng dính lấy điện thoại, không nhắn tin thì trò chuyện với mấy cô bạn thân. Đôi lúc anh cũng không hiểu tại sao con gái lại thích tám chuyện đến mức ấy. Thế nhưng khi ở bên anh, điện thoại của em lúc nào cũng im lặng. 


Vì sự ngượng ngùng của em mỗi lần em cất tiếng hát. Em hát không hay, nhưng anh chỉ cần nhìn thấy em hơi ngả đầu, ngón tay xoắn lấy lọn tóc mai và nghe thấy tiếng em, thế là đủ. 

Vì em bảo với anh, em ghét bản thân mình khi không thể kiểm soát đôi má thôi ửng đỏ mỗi lần em bối rối. Em cứ ghét đi, vì đã có anh thích điều ấy, đủ nhiều cho cả phần của em.

Vì anh biết ở bên cạnh em, những bí mật của anh sẽ được cất giữ an toàn. Số người biết chuyện anh đã tức giận với anh trai anh như thế nào, trên đời này chỉ có một. 

Vì em không ngại khóc trước mặt anh, dù chỉ là một bộ phim, hay là khi gặp những chuyện buồn. Em luôn cố gắng và mạnh mẽ, em chỉ khóc khi nhìn thấy anh. Cảm ơn em, vì đã luôn tin tưởng anh như thế.

Mà này, em biết vì sao anh không biết nên trả lời câu hỏi của em thế nào không? Vì anh không nghĩ là anh thích em đâu.

Anh yêu em. Như thế mới đúng.

Monday, March 5, 2012

Tin nhắn gửi nhầm!

Từ khóa
       Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau. Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô. Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau. Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh. Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động... Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa". Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới. Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy. Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất... Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không? Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà. Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh. Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình. Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy. Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!

Sunday, March 4, 2012

Đắc Nhân Tâm – Nghệ thuật đối nhân xử thế

Từ khóa

Đắc Nhân Tâm – Nghệ thuật đối nhân xử thế
***
Đắc nhân tâm – How to win friends and Influence People của Dale Carnegie là quyển sách nổi tiếng nhất, bán chạy nhất và có tầm ảnh hưởng nhất của mọi thời đại. Tác phẩm đã được chuyển ngữ sang hầu hết các thứ tiếng trên thế giới và có mặt ở hàng trăm quốc gia. Đây là quyển sách duy nhất về thể loại self-help liên tục đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất (best-selling Books) do báo The New York Times bình chọn suốt 10 năm liền. Riêng bản tiếng Anh của sách đã bán được hơn 15 triệu bản trên thế giới. Tác phẩm có sức lan toả vô cùng rộng lớn – dù bạn đi đến bất cứ đâu, bất kỳ quốc gia nào cũng đều có thể nhìn thấy. Tác phẩm được đánh giá là quyển sách đầu tiên và hay nhất, có ảnh hưởng làm thay đổi cuộc đời của hàng triệu người trên thế giới.
Không còn nữa khái niệm giới hạn Đắc Nhân Tâm là nghệ thuật thu phục lòng người, là làm cho tất cả mọi người yêu mến mình. Đắc nhân tâm và cái Tài trong mỗi người chúng ta. Đắc Nhân Tâm trong ý nghĩa đó cần được thụ đắc bằng sự hiểu rõ bản thân, thành thật với chính mình, hiểu biết và quan tâm đến những người xung quanh để nhìn ra và khơi gợi những tiềm năng ẩn khuất nơi họ, giúp họ phát triển lên một tầm cao mới. Đây chính là nghệ thuật cao nhất về con người và chính là ý nghĩa sâu sắc nhất đúc kết từ những nguyên tắc vàng của Dale Carnegie.
Những người bạn gặp trên đường đời sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn. Dù tốt hay xấu, họ cũng tặng bạn những kinh nghiệm sống hết sức tuyệt vời. Chính vì thế, đừng nên lên án, chỉ trích hay than phiền ai cả. Thậm chí, nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng lòng tốt của bạn thì xin hãy cứ tha thứ cho họ. Bởi vì có thể, chính nhờ họ mà bạn học được cách khoan dung.
Chỉ trích một người là việc không khó. Vượt lên trên sự phán xét ấy để cư xử rộng lượng, vị tha mới là điều đáng tự hào.

Biết khen ngợi và cảm ơn những người xung quanh một cách chân thành chính là chiếc đũa thần tạo nên nên tình thân ái và nguồn động viên tinh thần to lớn. Đó là niềm vui rằng mỗi người đang được quan tâm, công nhận và yêu thương. Mỗi người được khen ngợi chân thành sẽ tự nhiên sửa đổi những tính xấu để trở nên hoàn thiện hơn.
“Động cơ thúc đẩy sâu sắc nhất trong bản chất con người là sự khao khát được thể hiện mình.” – Nhà triết học Mỹ – John Dewey

Dễ khi nhận nhưng khó khi cho.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác nhưng khó là khi tặng cho họ niềm tin.
Dễ là khi dập tắt đi ước mơ của người khác và khó là khi gợi cho người khác một mong muốn tha thiết.
Vậy tại sao ta không làm một điều “khó” mà hiệu quả thật tốt như khơi gợi mong muốn thiết tha ở một con người?
Khi chúng ta cố gây ấn tượng với người khác chỉ để người ấy quan tâm đến mình, chúng ta sẽ không bao giờ có nhiều bạn bè thật sự chân thành. Nếu muốn có những người bạn thật sự thì hãy nghĩ và làm việc gì đó cho họ, dành cho họ thời gian, sức lực và sự quan tâm không vụ lợi. Biểu lộ sự quan tâm chân thành đối với người khác không những giúp bạn có thêm bạn bè mà còn có thể làm tăng lòng trung thành của khách hàng đối với công ty bạn.
Hãy luôn nhớ rằng bạn có hay cánh tay: một để tự giúp mình và một để giúp người khác.
“Một người có thể thành công trong hầu hết mọi việc nếu anh ta có một lòng nhiệt tình vô hạn.” Charles Schwab

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bản thân bạn.
Nụ cười không chỉ làm giàu người nhận mà cả người cho.
Nụ cười xuất hiện trong nháy mắt nhưng có thể để lại dấu ấn suốt đời.
Hãy mỉm cười với nhau – dù đó là người bạn chưa quen biết. Nụ cười ấy sẽ soi chiếu đến những góc khuất của tâm hồn và làm bừng sáng cả những nơi tăm tối nhất.
…. vì không ai cần một nụ cười nhiều bằng người đã không còn một nụ cười nào nữa để cho đi !
Chúng ta cần nhận ra điều kỳ diệu ẩn chứa sau tên gọi của mỗi con người và ghi nhớ rằng mỗi cái tên, dù đơn giản đến đâu, cũng chính là điều quan trọng và niềm vui của người ấy. Do vậy, thông tin mà chúng ta đang trao đổi hay những câu chuyện giữa hai bên sẽ trở nên thật đặc biệt khi chúng ta lồng vào trong đó tên của người chúng ta đang giao tiếp. Cho dù họ là ai, người hầu bàn hay vị tổng giám đốc, cái tên vẫn luôn đem lại điều kì diệu khi chúng ta gọi đúng nó.
“Những đức tính tốt được phát triển và rèn luyện từ rất nhiều công sức và lòng quyết tâm.” Ralph Waldo Emerson

Trong tiếng trung Quốc, từ “lắng nghe” được viết bởi những nét chữ tạo nên bằng 5 từ bên trong – tai, mắt, tim, một, và vua. Lắng nghe ở đây bao hàm ý chúng ta luôn cần phải mở rộng tai, mắt, tấm lòng, hòa làm một với người đang giao tiếp và cho họ thấy được sự quan trọng của họ.
Muốn có tài ăn nói thì phải chăm chú lắng nghe. Muốn được người khác quan tâm, bạn nên quan tâm đến người khác: hỏi những câu mà họ thích trả lời, khuyến khích họ nói về chính họ và thành tích của họ. Bởi vì sự cảm thông chia sẻ mạnh hơn lời nói, và niềm vui cùng với sự chân thành sẽ thật sự bền vững khi bạn biết quan tâm.
“Sự im lặng du dương hơn bất cứ bản nhạc nào.” Christina Rossetti
“Càng trong tĩnh lặng, càng nghe được nhiều.” Baba Ram Dass

Một lời nói bất cẩn, thiếu suy nghĩ có thể làm mất thiện cảm, gây ra bất hòa. Một lời độc ác có thể làm tổn thương một tâm hồn. Một lời đúng lúc có thể mang lại bình an. Một lời yêu thương có thể đem lại hạnh phúc thật sự.
Và có những lời nói có thể cứu được một con người…
Con đường nhanh nhất dẫn đến trái tim một người là bàn luận về những điều người ấy quan tâm nhất.
 
Người có giá trị nhất là người giúp cho đồng loại mình được nhiều nhất. Làm cho người khác cảm thấy họ quan trọng là một trong những cách thức hữu ích nhất để giúp họ sống và làm việc tốt hơn.
“Lòng ham muốn được tỏ ra mình quan trọng là một sự thôi thúc mạnh mẽ nhất trong bản chất con người.”
John Dewey

Đức Phật dạy: “Oán không bao giờ diệt được oán, chỉ có tình thương yêu mới diệt được oán.” Tranh cãi không giải quyết được bất hòa, chỉ có lòng khoan dung và thiện chí nhìn nhận sự việc bằng quan điểm của đối phương mới hòa giải được.
“Nếu bạn cố tranh cãi để thắng thì đấy cũng chỉ là một chiến thắng vô nghĩa, bởi vì bạn sẽ không bao giờ nhận được thiện chí và sự hợp tác của đối phương” Benjamin Franklin
“Khi tranh luận với một người, bạn cần định hướng để sau cuộc tranh cãi bạn sẽ có thêm một người bạn.” Diodore

“Dạy người, phải khéo léo như không dạy gì cả, giảng điều chưa biết mà cứ như nhắc lại chuyện đã quên. Bởi một điều đơn giản là đối với người hiểu biết thì chỉ cần nửa lời cũng đủ cho họ nắm rõ mọi điều chúng ta muốn nói.” – Alexander Pope
“Tài năng quý hiếm nhất là tài năng của một người biết nhìn nhận người khác có tài năng.” – Ernest Hemingway

Nếu chúng ta chịu nhìn nhận những điều sai trái của mình trước khi người khác có dịp nói ra, chúng ta sẽ có 99% cơ hội được đối xử bằng thái độ hào hiệp.
Trong quan hệ với con người, hãy luôn nhớ rằng chúng ta đang giao tiếp với những sinh vật không những có lý trí mà còn có cảm xúc, họ rất dễ bị tổn thương bởi định kiến nhưng luôn có động lực khi có niềm tự hào và lòng kiêu hãnh.“Nếu bạn đã sai lầm thì không gì hay bằng thẳng thắn nói rằng: “Tôi đã sai”. Nhượng bộ không phải hạ mình, nhận lỗi không là nhục nhã.” – Fenelon

Truyện ngụ ngôn của Aesop kể rằng:
Mặt Trời và Gió tranh cãi xem bên nào mạnh hơn . Gió nói: “Tôi sẽ chứng minh tôi mạnh hơn. Ông có thấy cụ già đằng kai không? Tôi đánh cuộc sẽ làm ông cụ cởi áo khoác của mình ra nhanh hơn ông”. Mặt Trời ẩn mình sau một đám mây để Gió chứng tỏ uy quyền của mình. Gió đã thổi mạnh gần như một cơn bão. Nhưng Gió càng thổi mạnh bao nhiêu thì cụ già lại càng giữ chặt chiếc áo khoác của mình bấy nhiêu. Cuối cùng, Gió lặng đi và chịu thua. Khi đó Mặt Trời rời khỏi những đám mây, dịu dàng tỏa những tia nắng óng ánh xuống mặt đất. Bỗng chốc trán cụ già lấm tấm mồ hôi, rồi cụ chau mày và cởi áo khoác ra. Mặt Trời đã cho Gió một bài học, rằng đề nghị nhẹ nhàng bao giờ cũng mang lại hiệu quả cao hơn sự ép buộc bằng vũ lực.
Thái độ dịu dàng, thân thiện và những lời khen ngợi chân thành có thể khiến người ta thay đổi ý kiến dễ dàng hơn là gây căng thẳng khó chịu.
“Một giọt mật ngọt bắt được nhiều ruồi hơn là một thùng nước đắng.” – Abraham Lincoln

Khi nói chuyện với mọi người, bạn không nên bắt đầu bằng những điểm khác biệt, mà nên bắt đầu bằng cách nhấn mạnh những điểm mà hai bên đều đồng ý. Nếu như có thể, bạn sẽ tiếp tục nhấn mạnh rằng cả hai đều phấn đấu cho cùng một mục đích, sự khác nhau duy nhất giữa hai người chỉ là về mặt phương pháp mà thôi. Câu trả lời “Đồng ý” ngay từ đầu sẽ tốt hơn rất nhiều.
Vì khi một người đã thực sự nói “Không” thì toàn bộ các giác quan, hệ thần kinh, cơ bắp của người ấy đều tập trung trong tâm thế từ chối. Trái lại, khi một người nói “Có” thì từng tế bào trong cơ thể người đó giãn ra trong trạng thái sẵn sàng tiếp nhận. Nên nếu ngay từ đầu chúng ta tranh thủ được nhiều tiếng “Có” là ta đã mở rộng con đường cho việc tiếp nhận đề nghị sau cùng – mục đích của chúng ta.
“Ai bước nhẹ nhàng sẽ đi được xa” – Ngạn ngữ Trung Hoa

Điều quan trọng nhất của mọi cuộc trò chuyện là để người khác bộc lộ mình. Sau khi bày tỏ những quan tâm của mình, người đối thoại sẽ hài lòng về bản thân và kiến thức của họ, và tự nhiên họ sẽ lắng nghe chúng ta.
“Các nhà hùng biện bao giờ cũng hiếm có. Nhưng hiếm hơn nữa là những người biết im lặng đúng lúc và càng quý hơn là những ai biết nhường lời cho kẻ khác.” – M. F. Sovado

Mọi người đều thích làm theo ý mình chứ không ai muốn hành động theo lời người khác sai bảo. Ai cũng thích được hỏi về những mong muốn, nguyện vọng và suy nghĩ của họ.
“Nước suối và mưa nguồn sở dĩ đều chảy về sông sâu biển lớn vì sông và biển dám chấp nhận ở vị trí thấp. Thánh nhân muốn thể hiện uy đức cao hơn người nên đặt mình dưới họ, muốn trí năng vượt trước thời đại thì phải ẩn mình ở phía sau. Vì vậy, dù vị thế thánh nhân ở trên thiên hạ cũng không ai tức tối, dù vượt trước thiên hạ cũng không ai oán hờn.” – Lão Tử

Trong mọi mối quan hệ, phải biết bỏ qua cái tôi của mình và đồng cảm với người khác để suy xét mọi việc.“Mức độ lớn khôn và trưởng thành thực sự trong cuộc đời của mỗi con người tùy thuộc vào thái độ ứng xử của họ đối với người khác: dịu dàng với người trẻ, cảm thông với người già, chia sẻ với người bất hạnh, động viên người có chí hướng, tha thứ người mắc lỗi lầm, bao dung với kẻ yếu và khoan hòa với kẻ mạnh. Bởi lẽ, đến một lúc nào đó trong cuộc đời của mỗi con người, họ cũng sẽ lâm vào những cảnh ngộ tương tự.” – George Washington Carver
Điều đáng quý nhất trong cuộc đời của mỗi người chính là những nghĩa cử tốt đẹp đối với người khác – những nghĩa cử nhỏ bé, không tên mà chính người đó đã quên đi. Chỉ cần một cái ôm thật chặt, một sự im lặng cảm thông , một cái chạm tay thân thiện, một đôi tai biết lắng nghe là bạn có thể chia sẻ với tất cả mọi người. Lòng tốt, sự quan tâm chia sẻ, đồng cảm là ngôn ngữ đặc biệt mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được.
Ba phần tư những người chúng ta gặp ngày mai luôn “đói khát” sự đồng cảm và chia sẻ. Hãy cho họ điều đó và họ sẽ yêu mến bạn.“Đừng để một ai chẳng nhận được gì sau khi rời bạn mặc dù bạn biết rằng có thể bạn sẽ không bao giờ gặp lại họ. Đôi khi, chỉ một ánh mắt thiện cảm dành cho người khác cũng là một món quà lớn lao trong đời.” – Ngạn ngữ Pháp
 
Nếu được yêu thương, con người sẽ biết yêu thương và trở nên đáng yêu hơn.
“Nếu bạn cứ chỉ luôn nhìn vào mặt xấu của một ai đó, điều đó sẽ làm anh ta ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Nhưng nếu khuyến khích anh ta vươn tới những điều tốt, chắc chắn anh ta sẽ làm được.” – Johann Goethe

Một món ăn được trình bày sinh động sẽ làm thực khách cảm nhận rõ cái tài của người đầu bếp.
Một truyện ngắn được viết sinh động sẽ làm độc giả nhận ra khả năng sử dụng ngôn ngữ của nhà văn.Một ý kiến được mô tả sinh động làm người nghe cảm nhận trí tuệ tinh túy của người nói.

Frederic Herzberg là một trong những nhà khoa học rất nổi tiếng về hành vi con người. Ông nghiên cứu thái độ trong công việc của hàng ngàn công nhân và các nhà quản trị cao cấp. Ông đã tìm ra những yếu tố động viên quan trọng nhất đối với người đi làm – không phải là tiền bạc, môi trường làm việc tốt, hay phúc lợi; mà là bản thân công việc. Nếu công việc thú vị, tạo điều kiện để phát triển, thể hiện năng lực, nhân viên sẽ rất gắn bó và luôn có động lực hoàn thành công việc thật tốt.
Đây cũng là điều mà mọi người đều mong muốn: có cơ hội thử sức; cơ hội để bứt phá, thể hiện; cơ hội để chứng minh gái trị thực của mình, để phát triển và giành thắng lợi.

Khen ngợi trước khi góp ý cũng giống như nha sĩ bắt đầu công việc bằng thuốc tê. Nó sẽ giúp bệnh nhân khỏi đau đớn khi bị nhổ răng. Những người lãnh đạo và quản lý cần ghi nhớ: khát vọng sâu xa của mỗi con người là được khen ngợi , được tôn trọng và được quan tâm.
“Không gì ít tốn kém bằng lời khen, lời cám ơn và lời xin lỗi.” – Montlue

Việc người khác gián tiếp chú ý tới những thiếu sót của mình sẽ làm cho những người nhạy cảm rất cảm kích, trong khi họ có thể cảm thấy rất khó chịu trước bất kỳ lời phê phán trực tiếp nào.
Con người vốn có bản chất kiêu hãnh tự nhiên. Việc nói thẳng ra rằng người nào đó sai lầm chính là một sai lầm lớn nhất.

Tin tưởng rằng mình có lý trí và chỉ duy nhất mình là người có lý là biểu hiện của một tầm nhìn hẹp và cố chấp. Nếu bạn không thể ngẩng cao đầu và thừa nhận lỗi lầm của mình thì lỗi lầm ấy sẽ khống chế bạn. Việc tự nhận lỗi lầm không chỉ làm cho người khác tôn trọng bạn hơn mà còn phát triển sự tự trọng của bản thân mình.Nếu người phê phán khiêm tốn thừa nhận rằng chính họ cũng từng phạm lỗi như thế , thì có khó khăn gì khi chúng ta nghe về những lỗi lầm của chúng ta? Việc nhìn nhận sai lầm của chính mình ngay cả khi chưa kịp sữa chữa, có thể giúp chúng ta thuyết phục người khác thay đổi hành vi của họ.
Ra lệnh bằng cách đặt câu hỏi là tạo điều kiện cho người nhận lệnh được cùng đưa ra quyết định. Và một khi họ tham gia ra quyết định, họ sẽ chủ động thực hiện quyết định ấy một cách sáng tạo và tích cực nhất.
“Cố gắng đừng làm người khác bị tổn thương, dù là chỉ một câu nói đùa.” – Publilius Syrus

Giữ thể diện cho người khác là một điều hết sức quan trọng. Chì cần suy nghĩ vài phút, với vài lời nói ân cần, thông cảm là chúng ta đã tránh được việc làm tổn thương người khác và cũng là tránh làm thương tổn chính nhân cách của mình.
“Tôi không có quyền làm giảm giá trị một người trong chính mắt người ấy. Điều quan trọng không phải là tôi nghĩ gì về anh ta mà là anh ta nghĩ gì về chính mình. Làm thương tổn phẩm giá con người là một tội ác.”
Antoine de Saint Exupery

Lời khen như tia nắng mặt trời, nó cần thiết cho muôn loài, trong đó có con người phát triển. Vậy mà hầu hết chúng ta luôn sẵn sàng sử dụng những làn gió lạnh như cắt để phê phán và thường ngần ngại khi tặng người thân của mình những tia nắng ấm áp từ những lời khen tặng.
Mọi người đều muốn được khen, nhưng lời khen phải cụ thể rõ ràng , thể hiện sự chân thành chứ không phải là lời sáo rỗng nghe cho êm tai. Chúng ta đều khao khát được tán thưởng, được thừa nhận, đều sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được như thế. Nhưng không ai muốn sự giả dối và nịnh hót. Mọi tiềm năng đều nở hoa trong ngợi khen và héo tàn trong chỉ trích.“Nụ cười ấm áp và một cái vỗ vai thân thiện của bạn có thể cứu một con người đang bên bờ vực thẳm.” – Camellia Elliot
Khen ngợi để người khác luôn phấn đấu xứng đáng với lời khen đó
Trong đời thường, cho người khác một thanh danh là quan trọng; nhưng phê bình một người mà vẫn giữ được danh dự cho người ấy còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. Nếu muốn khuyến khích một điều gì ở ai đó, bạn hãy làm như điều ấy chính là đặc điểm vượt trội của người đó. Họ nhất định sẽ nỗ lực phi thường để trở nên như thế.
“Trong cách đối nhân xử thế, nếu ta đối xử với một người như thế nào thì anh ta sẽ trở thành người như thế ấy.” – Johann Wolfgang von Goethe

Nếu bạn bảo con cái, vợ/chồng hay nhân viên của bạn rằng họ ngốc nghếch, vụng về hay bất tài… nghĩa là bạn đã hủy diệt hầu hết mọi động cơ để họ tiến bộ. Nhưng nếu ngược lại, bạn khuyến khích, làm cho sự việc có vẻ dễ dàng hơn , thể hiện sự tin tưởng rằng họ có năng khiếu nhưng chưa được phát triển thì họ nhất định sẽ cố gắng phát triển năng khiếu mà bạn đã phát hiện hay thậm chí là gán cho họ.
“Chúng ta không thể dạy bảo ai bất cứ điều gì. Chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn bên trong con người họ.” – Galileo

Con người dễ có xu hướng thay đổi thái độ nếu chúng ta làm cho người khác vui thích thực hiện điều mình được gợi ý. Gợi ý một điều gì đó thật khéo léo để người khác thực hiện là cả một nghệ thuật. Nếu chúng ta kiên trì rèn luyện và có sự quan tâm chân thành đến người khác, chúng ta sẽ làm được.
“Khi thực sự quan tâm và đủ kiên nhẫn để truyền đạt thì bao giờ chúng ta cũng nhận được những hưởng ứng tích cực và thu được kết quả tốt nhất.” – Charlotte Bronte“Có những điểm cao trào trong cuộc sống, và hầu hết chúng đều đến từ sự khích lệ của một ai đó.” – George Adams