Tuesday, May 29, 2012

7 điều có thể bạn chưa biết

Từ khóa
Có thể hôm nay bạn cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật tồi tệ như một đám mây đen che kín cả bầu trời, nhưng cũng đừng vì vậy mà nghĩ rằng mặt trời sẽ không bao giờ xuất hiện…



1. Có thể bạn không phải là một chàng trai hay một cô gái xinh đẹp nhưng nếu bạn biết yêu thương và chia sẻ thì bạn là người đẹp nhất…
2. Có thể tôi không phải là người mà bạn cảm thấy yêu thương nhưng tôi cũng xin cảm ơn vì bạn đã có mặt trên đời và cho tôi biết rằng được yêu thương ai đó là một điều hạnh phúc…
3. Có thể hôm nay bạn cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật tồi tệ như một đám mây đen che kín cả bầu trời, nhưng cũng đừng vì vậy mà nghĩ rằng mặt trời sẽ không bao giờ xuất hiện…
4. Có thể một ai đó đã tổn thương bạn và làm bạn cảm thấy đau khổ nhưng nếu như bạn biết thông cảm và tha thứ thì một ngày nào đó tình yêu đích thật cũng sẽ gõ cửa trái tim bạn…
5. Có thể bạn thấy thật hối tiếc vì đã để thời gian trôi đi vô ích nhưng đừng vì thế mà ngồi đó than thở để rồi cuối cùng bạn lại mất đi một khoảng thời gian khác…
6. Có thể bạn cho rằng mình là một người yếu đuối nhưng nếu như bạn biết phấn đấu từng ngày để chiến thắng bản thân mình thì bạn là một trong những người mạnh mẽ nhất…
7. Có thể ai đó nói rằng họ rất yêu quý bạn nhưng tiếc rằng họ lại không phải là người mà bạn yêu quý vậy sao bạn không cho họ một cơ hội? Vì khi bạn cho đi một cơ hội, thì cũng chính là cho mình một cơ hội để yêu thương thêm một người nào đó…


Đọc thêm tại: http://www.vnyeu.org/cuoc-song/7-dieu-co-the-ban-chua-biet#ixzz1wFcwTgoh

Sunday, May 27, 2012

Vì sao anh yêu em?

Từ khóa

Mỗi lần nghe anh nói “Anh yêu em”, em lại ngước mắt nhìn anh và hạnh phúc hỏi: “Vì sao anh yêu em?”. Có đến hàng ngàn lý do cơ đấy, em có muốn nghe không?

1. Anh yêu cái cách chúng mình kết thúc mỗi câu nói của nhau trong tiếng cười.

2. Anh yêu em vì anh biết chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh.

3. Anh yêu lời hứa anh sẽ luôn bên em trọn đời.
4. Anh yêu ánh mắt em nhìn anh đầy trìu mến.

5. Anh yêu những lúc em điện thoại cho anh chỉ để nói “Anh à, em nhớ anh!”

6. Anh yêu em vì anh không thể tưởng tượng nổi nếu một ngày không có em trong cuộc đời anh.

7. Anh yêu em bởi nếu chúng mình phải xa rời nhau, anh sẽ không biết phải tiếp tục như thế nào.

8. Anh yêu mỗi hoàng hôn khi chúng mình ôm nhau và cùng nhau ngắm ánh mặt trời dần tắt.

9. Anh yêu những lúc anh cùng em thức suốt đêm dài chỉ để chuyện trò qua mạng và chờ đợi ánh bình minh.

10. Anh yêu em vì anh biết rằng em sẽ luôn ở bên cạnh bất cứ khi nào anh cần em.

11. Anh yêu sự lựa chọn của em về bên anh mỗi khi em cần anh.

12. Anh yêu mỗi giấc mơ về người bạn đời tương lai, người duy nhất anh nghĩ đến là em.

13. Anh yêu cái cảm giác thực sự trọn vẹn mỗi khi anh được ở bên cạnh em.

14. Anh yêu cái cách khi em chạm vào anh, anh thấy vô cùng hạnh phúc.

16. Anh yêu cái cách em khiến anh cười thật tươi trước mọi gian khó cuộc đời.

17. Và anh thực sự yêu nụ cười trong trẻo của em.

18. Anh yêu em vì em vẫn luôn là em ngay cả khi em yêu anh rất nhiều.

19. Anh yêu em vì bên em anh vẫn có thể là chính mình.

20. Anh yêu những suy nghĩ trẻ thơ của em.

21. Anh yêu sự dịu dàng của em.

22. Anh yêu em vì cho dù em không thốt nên lời, anh biết em nói với anh rất nhiều.

23. Anh yêu mỗi ánh mắt chúng mình trao cho nhau giữa đám đông, anh biết em luôn dõi theo anh.

24. Anh yêu em vì dù em cách xa anh ngàn dặm, anh vẫn có cảm giác em đang ở gần bên.

25. Anh yêu những món quà đầy bất ngờ em dành tặng riêng anh.

26. Anh yêu cái cách em chăm chú theo dõi trận bóng đá với anh dù đó không phải là môn thể thao em yêu thích.

27. Anh yêu cách cử xử thân tình em dành cho bạn bè anh.

28. Anh yêu em vì em yêu những điều làm anh hứng thú.

29. Anh yêu cái cách em để anh được tự do làm những điều anh thích.

30. Anh yêu em vì anh biết rằng anh sẽ làm bất cứ điều gì để khiến em hạnh phúc.

31. Anh yêu em vì em cũng sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để nhìn thấy anh hạnh phúc.



Có hàng ngàn lý do anh yêu em. Nhưng có lẽ không cần anh phải giải thích nữa đâu, vì em cũng biết mà. Lý do duy nhất anh có thể nói với em: “Em yêu à! Đơn giản là vì anh rất yêu em!”

Vnyeu.org (sưu tầm)

Chia tay không có nghĩa là kết thúc

Từ khóa
Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới…
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.

Có thể không còn đi chung một con đường…
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào…
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn…
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời…
Nhưng điều ấy không có nghĩa là, không:
Lo lắng cho nhau
Quan tâm nhau
Giúp đỡ nhau
Và yêu nhau
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này…
Thà chia tay mà trong tim có nhau
Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ
Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau
Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau
Thà chia tay mà gặp nhau bình thản
Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau
Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau
Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi
Chia tay không phải là bi quan
Nhưng không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay
Vì chia tay ắt sẽ phải đau đớn……

Khi người ta không còn yêu nhau nữa

Từ khóa
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay….
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
” Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình”
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
” Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?”

Vì Trái đất tròn, những người yêu nhau sẽ lại về với nhau

Từ khóa
Không cần phải chạy trốn tình yêu làm gì, bởi Thế giới của những người đang yêu rất nhỏ bé.
Không cần phải cố quên đi một người.
Nếu trong tim ta bóng hình ấy chưa bao giờ phai nhạt.
Có thể chúng ta ở trong nhau bằng một tên gọi khác.
Bằng những sợi dây vô hình ràng buộc rất riêng…

Có những mối quan hệ không thể gọi tên.
Nhưng vẫn chứa đựng bên trong những điều thiêng liêng không dễ mất.
Vì thế giới của những kẻ yêu nhau là rất chật.
Nên lối rẽ nào cũng rất dễ gặp nhau…
Dù đã từng gian dối để bầm đau.
Để nghẹn ngào môi và tim rung lên khắc khoải.
Dù đã cứa vào nhau những cơn đau mãi mãi.
Vẫn không giữ nổi tim mình, đập loạn nhịp khi thoáng qua nhau…
Tình yêu thật sự có dễ lãng quên đâu.
Phải mất bao lâu để quên đi những thói quen yêu thương đã trở thành cuộc sống?
Nên nếu đã không thể quên thì cũng không cần phải cố gắng.
Chỉ cần để lòng mình thấy thật bình yên…
Rồi đến một ngày, có thể tự sẽ quên.
Hoặc nhớ mong sẽ đưa tin yêu trở lại.
Vì có những điều, dù đổi thay cũng vẫn là mãi mãi.
Vì Trái đất tròn, thì yêu nhau xa mấy cũng về lại với nhau…

Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?

Từ khóa
Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian…

Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang…
Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì.
Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài…
Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần…
Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên.
Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn…
Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì…
Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa. Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len… mang cho con!”. Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi…
Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu…
Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.
Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: “Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”. Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!”
Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi:
“Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

Thursday, May 24, 2012

Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh

Từ khóa
Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.
Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm. Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.
Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.
Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.
Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.
Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.
Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ – người chồng sắp cưới của cô ấy.
Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:
- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.
Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và điều đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.

Yêu, và hiểu

Từ khóa
“Kể cả khi chưa hiểu một người, ta vẫn có thể yêu người ấy.
Yêu hoàn toàn, dù hiểu chưa trọn vẹn”.
Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.
Khi ta yêu một người, thời gian đầu là nồng nàn, sôi nổi và đắm đuối nhất, cả thế gian dường như chỉ vỏn vẹn có hai người. Khi ta yêu một người, thời gian đầu cũng là lúc ta tin rằng, chỉ cần có tình yêu là đủ, mọi điều khác đều không quan trọng, không là gì cả.
Nhưng cùng với thời gian, mọi điều khác, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất, cũng trở nên quan trọng dần lên, và tình yêu bắt đầu không còn là tất cả.
Thì đó là lúc cần có Hiểu.

Mỗi người chúng ta, dù nằm trong những mối quan hệ gắn bó mật thiết đến thế nào, xét cho cùng vẫn là những cá thể riêng biệt. Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình, với những nỗi niềm, khổ đau, hạnh phúc riêng. Nếu không hiểu tính cách của nhau, sẽ khó làm cho nhau vui. Nếu không hiểu tâm trạng của nhau, sẽ dễ làm cho nhau buồn. Nếu không hiểu nhau, sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc. Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách, sẽ không còn vị ngọt, mà trái lại, trở nên gò bó, ngột ngạt.
Mà khi yêu, ai cũng cần được hạnh phúc. Ai cũng cần được vui và làm người khác vui. Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ, thì dù vô tình hay cố ý, đó cũng không phải là yêu. Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia, xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời. Vì thế, người ta có thể yêu mà không cần hiểu. Nhưng để duy trì một tình yêu, thì bắt buộc phải hiểu. Khi yêu mà không hiểu, nhân danh tình yêu, người ta vẫn thường làm khổ nhau, và làm khổ chính mình.
Dù vậy, người với người hiểu nhau không dễ dàng gì. Phải mất hàng tháng, hàng năm, thậm chí cả cuộc đời để nhận biết được người bên cạnh mình cần gì, muốn gì. Điều quan trọng là phải cho nhau thời gian. Và đừng quên chia sẻ, cảm thông, mở cửa trái tim đừng để cho lòng mình chật hẹp
Tóm lại, để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Và những tình yêu thực sự thì không bỏ cuộc bao giờ

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu

Từ khóa
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu – yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.

Yêu và Thương

Từ khóa
Có một lần, người cha mà tôi rất mực yêu kính bảo rằng trong suốt cuộc đời mình, ông chưa từng yêu một ai, kể cả mẹ tôi. Tình cảm ông dành cho vợ là tình thương và sự gắn kết giữa hai con người đã cùng bên nhau gần nửa cuộc đời, thân thuộc đến từng hơi thở.
Còn mẹ tôi, dù chưa từng nói gì, nhưng tôi biết mẹ yêu ông bằng cả cuộc đời của mình, một tình yêu dịu dàng, sâu sắc mà có phần tôn thờ.


Khi ấy, tôi từng nghĩ cha mình là người đàn ông kì lạ nhất thế giới. Làm sao một con người có thể sống cả đời mà không thực sự yêu một ai?
Nhưng rồi, dần dần tôi chợt nhận ra ý nghĩa sâu xa thực sự bên trong những lời ông nói, và cái cách mẹ tôi vẫn im lặng mỉm cười chấp nhận câu nói ấy của ông.
Thực ra thì, hầu hết đàn ông chẳng bao giờ thực sự yêu ai cả. Họ yêu cảm giác của mình khi ở cạnh những người ấy hơn. Dẫu có là ghen tuông hay đau khổ, phần nhiều đều vì cái tôi của chính họ. Đàn ông khi được yêu thì cao lên một bậc, còn phụ nữ lại thấp dần đi, vì chính họ cũng không yêu bản thân mình.
Đàn ông thường quên đi nỗi đau nhanh hơn họ tưởng. Họ thậm chí có thể quên trước cả khi tha thứ. Còn phụ nữ đa phần không tự vượt qua được nỗi đau của chính mình. Họ sống, họ cười, và giấu đi những buồn bã vào tận đáy sâu tâm hồn, mãi cho đến khi có ai đó bước tới và kéo họ đi vào vùng ánh sáng mới.
Khi sống trong một mối tình mới cùng ánh háo quang đẹp đẽ của nó, đàn ông thường bảo rằng đây mới chính là tình yêu đích thực của đời mình. Họ dành cho nó nhiều lời có cánh, bởi chính sâu tâm hồn họ cũng cho rằng như thế thật. Họ cảm giác như mình chưa từng yêu sâu đậm đến vậy bao giờ. Đôi khi, một vài người nhìn lại quá khứ rồi nói rằng trước kia họ đã ngộ nhận hoàn toàn về tình yêu.
Tôi thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ nhìn lại cuộc tình hiện tại và bảo rằng họ cũng đã ngộ nhận?
Tôi cũng thường tự hỏi, còn bao lâu nữa sẽ đến lúc họ lại nói rằng suốt cuộc đời này mình chưa từng yêu ai?
Nhưng rồi thì, cái gọi là “tình yêu” có thực sự quan trọng đến thế? Tình Yêu thường là thứ thiên về cảm giác, mà cảm giác chưa bao giờ là điểm tựa thực sự vững vàng cả. Khi Yêu đi hết chặng đường của mình, thì hoặc là nó biến mất vĩnh viễn, hoặc sẽ chuyển sang một dạng thức cao cả và sâu sắc hơn: Thương. Rồi sẽ đến lúc những đắm say cuồng nhiệt, những say mê của buổi ban đầu và tuổi trẻ biến mất, để thay vào đó là cảm giác gắn bó, thấu hiểu, cảm nhận trong nhau từng niềm vui hay nỗi buồn.
Như cái cách mẹ tôi vẫn thường la lên xuýt xoa ngay khi cha tôi vừa bị dao xước vào tay, như thể chính bà mới là người chịu thương tổn.
Như cái cách cha tôi nổi giận với đứa con ông hết mực cưng chiều khi tôi lỡ làm mẹ khóc vì thói ngỗ nghịch của mình.
Để yêu thì không cần lí do, nhưng để thương lại là cả một chặng đường dài.
Người đàn ông chung thủy nhất có lẽ là khi hiểu được giá trị của tình thương và những giá trị vĩnh hằng như thế…

20 điều về bạn

Từ khóa
- Điều thứ nhất:Bằng cách nào đó, có ai đó trên thế giớí này rất yêu thương bạn.
- Điều thứ hai: Một nụ cười của bạn có thể mang lại cả một bầu trời , hạnh phúc cho bất kỳ ai, kể cả khi họ ko ưa bạn.

- Điều thứ ba: Mỗi tối có ai đó luôn cầu nguyện cho bạn trước khi họ đi ngủ.
- Điều thứ tư: Đối với vũ trụ bạn chỉ là một người, nhưng đối với một người, bạn là cả vũ trụ.
- Điều thứ năm:Thiếu vắng bạn,có ai đó sẽ không sống được.
- Điều thứ sáu: Bạn là một cá nhân đặc biệt và cũng là duy nhất.
- Điều thứ bảy: Khi bạn phạm phải một sai lầm lớn nhất, điều tốt đẹp nhất vẫn luôn xảy ra sau đó.
- Điều thứ tám: Khi ban nghĩ rằng thế giới này đang quay lưng với bạn, hãy nhìn lại, chính bạn đang quay lưng với thế giới.
- Điều thứ chín: Khi bạn nghĩ rằng bạn không có cơ hội để đạt được những điều bạn muốn,chắc chắn bạn sẽ không đạt được.Nhưng nếu bạn có niỿm tin, không sớm thì muộn bạn cũng sẽ có nó.:0:
- Điều thứ mười: Luôn trân trọng những lời phê bình thẳn thắng, mà hãy quên đi những lời khen xu nịnh
- Điều thứ mười một: Hãy luôn nói với ai đó bạn nghĩ gì về họ, ban sẽ cảm thấy vui vẻ hơn khi họ biết điều đó.
- Điều thứ mười hai: Nếu bạn biết mang hạnh phúc đến cho người khác, chính bạn đang mang hạnh phúc đến cho chính mình.
- Điều thứ mười ba: Khi bạn thấy được những mặt tối của người khác , chính là lúc bạn thấy được những mặt tối của bản thân.
- Điều thứ mười bốn: Muốn người khác thay đổi, trước hết bạn phải thay đổi.
- Điều thứ mười lăm: Những người bạn tiếp xúc, sẽ giúp bạn nhận ra bạn là con người như thế nào.
- Điều thứ mười sáu: Hãy yêu và bạn sẽ được yêu (Muốn nhận cái gì ,trước hết phải cho cái đó)
- Điều thứ mười bảy: Dù người đời có cho là ban sống viễn vông , hãy sống thật tốt đẹp và sẽ có người tốt đẹp chân thành đến với bạn.
- Điều thứ mười tám: Nếu biết lắng nghe, lời nói của bạn sẽ có sức thuyết phục.
- Điều thứ mười chín: Nếu có ai dó thù ghét bạn,hãy mỉm cười để chứng tỏ bạn không muốn có kẻ thù
- Điều cuối cùng:Thế giới này là của bạn, hãy trân trọng thế giới.

Saturday, May 12, 2012

Bố bảo con trai trước khi lấy Vợ...

Từ khóa
Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm
cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác
phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.
Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài XH, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó – trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng : Người bồ hiện tại yêu con mười phần,người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần,nhưng khi bước vào
hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng,rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần
nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi
bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được
nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lí do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở,giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ – hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời.Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn
ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con.Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo ” Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”.Nhưng
nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

Bố bảo ” quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc
sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp
nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời – một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết
trân trọng từng ngày.
PS: Hải Đăng: khi bước vào thực tế là ng trong cuộc thì mới cảm nhận hết được...đôi lúc bik trc nhưng cũng chẳng thể làm đúng như những j lúc còn bình tĩnh mình nghĩ sẽ làm được...làm đàn ông khó nhỉ! ^^

Thursday, May 10, 2012

Chiều mưa tháng 3

Từ khóa
Chiều nay mưa qua phố, rửa trôi những chiếc bóng ngả dài, những bước chân trong giấc mơ hoang hoải một ngày. Hình như phố vẫn cứ hoài bơ vơ như vậy, liêu xiêu một mình trong những chiều mưa nhập nhoạng ánh hoàng hôn. Mùa đi qua và như tan vào mọi vật, tan vào con người, như ai đó giản đơn đứng lặng yên nơi góc đường, nhìn mưa tan vào dòng người xuôi ngược. Vì mưa ngàn năm vẫn vậy, chỉ có con người là thay đổi, xòe tay ra thì hứng được bao nhiêu mưa…

Chiều mưa nên ngày trở lạnh, đôi môi ngủ quên trong hơi thở nhạt màu khi ánh chiều hững hờ vương trên ô cửa kính mờ hơi nước.
Tỉnh dậy trong vô vị cảm giác, như khoản lặng hững hờ trong bài hát cũ, những vết sờn rách và phai phôi trong nghĩ suy lặng lẽ, loang dần…
Ngẩn ngơ ngồi nhìn mưa, ngẩn ngơ nhớ cơn gió trong những chiều mưa ở nhà mẹ, ở đó gió có mùi hương của những bông hoa trắng trước hiên nhà.
Bên ngoài cửa sổ, con đường vẫn chật chội những con người đổ xô nhau về hai phía. Rồi ta cũng sẽ yên, giống như em vẫn ngoan thế thôi…
Chiều mưa tháng ba, ai dạo cung đàn, ai hát khúc ca xưa, cho mùa lỗi hẹn, cho cánh nhạn sang sông… Đâu đó phượng khe khẽ nở, nhen nhúm sắc đỏ còn e ấp đợi chờ.
Mùa này không gian vàng rực những Muồng Bò Cạp, nhà cậu Long đối diện nhà mẹ có một cây, hoa chi chít, rũ dài như cả cây là những chùm nắng sớm. Nhớ trước phòng cơ điện tử cũng có một cây, ngày xưa hoa cũng vàng, mà ngày xưa nghe người nói “hoa này mau héo, hái xuống một chiều đã héo mất, nên để vậy nhìn đẹp hơn, mà hình như nhiều sâu lắm, con nào cũng to to…” Mình cũng hơi hơi sợ “sâu to to” nên chẳng bao giờ đụng đến. Trước nhà cậu cũng có một cây, mưa chiều hoa rơi vàng cả sân. Trước sân nhà mẹ cũng có một cây, to bằng… ngón cái, cao lêu nghêu, mẹ nói không biết khi nào nó mới nở hoa, không biết thật…
Chiều mưa khe khẽ lạnh, hương cà phê sóng sánh ánh nhìn. Ta lại để ngón tay trượt đều trên từng con chữ, giữa bộn bề những quên và nhớ, lại
muốn thấy nắng chiều muộn màng đậu trên vai em phấp phới, vẫn vậy, chầm chậm và buồn tênh…
Có lẽ mưa đã tạnh rồi chăng, vậy chắc nắng cũng đã buông…
Tháng ba, mưa về và gió lại hát tình ca…
“Ta nhặt gió trời, mời em giữ lấy
Để thấy em cười, tựa lá bay…”

Sunday, May 6, 2012

Câu hỏi khó

Từ khóa
Giả sử bạn đang lái xe trong một buổi tối mưa bão. Bỗng gặp ba người ở bến xe buýt đang đứng chờ và cùng vẫy bạn xin đi nhờ xe. Một là người phụ nữ lớn tuổi trông rất yếu, bà ta cần đến bệnh viện vì bệnh nặng đang đau đớn. Một là vị bác sĩ đã từng cứu mạng bạn. Người cuối cùng là người khác giới mà bạn đang mong muốn chiếm được tình cảm. Nhưng xe bạn chỉ có hai chỗ ngồi, tức là một ghế cho người lái và một ghế cho khách.

Bạn sẽ chọn như thế nào?

Quả thực đây là một câu hỏi khá khó nhằn. Hãy suy nghĩ một lúc rồi cùng Tim Shot xem câu trả lời nhé!

- Bạn có thể đưa người phụ nữ bị bệnh đi. Bà ấy ốm nặng và có thể sẽ chết nếu không được đưa vào viện kịp thời. Do đó bạn cần giúp bà ta trước, điều đó thật dễ hiểu và bạn quả là một người nhân hậu.

- Bạn cũng có thể đưa vị bác sĩ đi, vì ông ấy đã từng cứu sống bạn. Đây là một cơ hội tốt để đền đáp. Bạn quả là người biết nhớ ơn và chân thành.

- Bạn cũng có thể đưa “người trong mộng” của bạn về, vì có thể bạn sẽ không bao giờ có cơ hội chiếm được tình cảm của cô ấy/anh ấy nếu bạn bỏ lỡ lần này.
Tuy nhiên, bạn thân mến, câu trả lời rất đơn giản: “Tôi sẽ đưa chìa khoá cho bác sĩ để ông ấy đưa người phụ nữ bị bệnh đến bệnh viện. Tôi sẽ ở lại cùng “người trong mộng” và cùng chờ xe buýt.”

Vậy đấy, chúng ta cứ ngồi nghĩ đi nghĩ lại, đắn đắn đo đo xem ưu tiên ai đây trong khi chúng ta sẽ nhận được nhiều hơn nếu chúng ta biết cho đi và phá vỡ những giới hạn nhỏ bé tự đặt ra.

Mắc nợ một người

Từ khóa

Họ quen nhau từ những ngày cô học năm cuối đại học, còn anh vừa mới đi làm. Ra trường cô xin được công việc phù hợp, họ cùng ổn định cuộc sống và háo hức chuẩn bị cho buổi ra mắt bố mẹ trong nay mai.
Họ quen nhau từ những ngày cô học năm cuối đại học, còn anh vừa mới đi làm. Ra trường cô xin được công việc phù hợp, họ cùng ổn định cuộc sống và háo hức chuẩn bị cho buổi ra mắt bố mẹ trong nay mai.

Cả hai yêu nhau với trái tim tuổi trẻ, cháy bỏng yêu thương nhưng rồi họ vấp phải sự phản đối kịch liệt của hai gia đình. Do cô gái theo đạo, nhà anh thì không theo đạo nào, chỉ thờ cúng ông bà tổ tiên, anh là trưởng tộc của một họ tương đối lớn. Họ lại ở hai miền khác nhau, ai cũng muốn người kia theo mình và không ai trong hai nhà chấp nhận cho họ lấy nhau.

Cuộc tranh cãi, giằng co, day dứt kéo dài suốt một năm ròng. Bố mẹ anh nhất định can thiệp, chia rẽ. Bố mẹ cô kiên quyết lôi cô về làm gần nhà, dù tình cảm sâu sắc, họ đã chung sống với nhau một thời gian, thì nay cũng đành phải xa.

Lời xin lỗi thốt ra từ đáy lòng khiến tim anh như muốn vỡ vụn, còn cô gái chỉ ngước đôi mắt to tròn, đen láy nhìn anh không nói một câu. Cô buồn bã bước đi, sau đó họ đứt liên lạc.

Anh đã không thể can đảm tự mình định đoạt mọi việc. Mẹ anh tìm hiểu giúp anh một cô cùng làng, làm trên ủy ban xã. Anh về ra mắt, rồi hẹn hò, sau đó cả ăn hỏi và cưới vỏn vẹn hai tháng. Lòng anh đã nguội lạnh và tình yêu với gia đình chỉ còn là nghĩa vụ. Đều đặn mỗi tuần anh đi quãng đường sáu mươi cây số về thăm nhà, thăm người vợ quê hiền lành, cam chịu, không hay xét đoán về quá khứ bởi thấy anh là người chồng tốt.

Song vợ anh vẫn cảm nhận được mình là người lạ trong căn nhà rộng lớn, họ như hai mảnh ghép vụng về, tạo hóa cố gá lại. Anh luôn nghĩ đến cô gái có đôi mắt to tròn cùng cái nhìn tin tưởng vào những điều anh hứa hẹn, để rồi phải trở về với thất vọng cay đắng. Giờ cô ấy đang ở nơi nào, còn vui vẻ, yêu đời hay không?

Lần đó anh bất chợt đứng khựng lại khi gặp một chị cùng quê cô, ngày trước đi học trọ cùng nhà cô, hẳn chị biết tin tức về cô. Mãi chị mới nhận ra anh, nhiều năm trôi qua anh không còn là cậu chàng thư sinh nữa, anh đen đi và dáng vóc đã mất vẻ cân đối.

Chị ấy có vẻ cũng ngạc nhiên khi gặp lại anh, chị nói đang ra ngoài này có việc gia đình, phải đi gấp nên không thể cùng anh uống dù chỉ một cốc nước, anh vội hỏi về cô, chị nhìn anh, rồi thở dài.

Cô ấy đã lấy chồng cách đây bốn năm và giờ vẫn chưa có thai một lần nào, bi kịch ở chỗ cô cùng chồng đi khám và được biết nguyên nhân là do đã từng phá thai bởi ông lang vườn, trình độ yếu kém. Chồng cô ấy yêu vợ nhưng cũng không chống chọi được với những lời đàm tiếu. Nói chung cuộc sống chẳng suôn sẻ gì.

Nói xong chị tạm biệt anh rồi đi, để anh ở lại, ngây người mất một lúc. Bước đi xiêu vẹo, bóng anh đổ dài trên con phố dần về khuya. Kiếp này anh mắc nợ một người.

Friday, May 4, 2012

Tạo ấn tượng tốt để thành công

Từ khóa
Bạn không cần phải là người thông minh, xinh đẹp hay hấp dẫn nhất mới có thể gây ấn tượng với những người xung quanh. Một số người có thể may mắn được sinh ra với một đặc điểm hoặc tố chất đặc biệt nào đó khiến họ nổi bật hơn, tuy nhiên việc gây được thiện cảm và những dấu ấn riêng của cá nhân hoàn toàn là một kỹ năng có thể học được. Từ cách làm thay đổi bầu không khí trong cuộc trò chuyện đến cách chấm dứt cuộc hội thoại, những kỹ năng sau đây sẽ giúp việc giao tiếp của bạn được hoàn thiện hơn. 1. Vui vẻ và khen ngợi
Khi tham dự một cuộc họp, gặp gỡ đồng nghiệp từ bộ phận khác, cách tốt nhất để mọi người nhớ đến bạn đó chính là sự khéo léo và duyên dáng của bạn. Khi bạn làm người khác bật cười, cảm thấy vui vẻ hay được yêu thích, họ tự nhiên sẽ đáp lại những cảm xúc đó với bạn; chẳng hạn như khi bạn khen một người nào đó vừa gặp, họ thường sẽ có ấn tượng tốt và cảm tình dành cho bạn. Nhưng như vậy không có nghĩa là bạn phải đi tâng bốc mọi người mà chính bạn phải thể hiện được thiện ý và sự chân thành trong quá trình giao tiếp của mình.
Trong một cuộc đối thoại, bạn có thể vận dụng những điểm mạnh vốn có của mình để có thể mang đến bầu không khí dễ chịu, đó có thể là óc hài hước, nụ cười thật tươi hoặc là tính lạc quan khiến cho mọi người cảm thấy vui vẻ… Tuy nhiên, đừng quá cố gắng để trở thành một người khác (bao gồm cả việc tỏ ra hài hước) vì làm thế bạn có thể trở nên lố bịch trong mắt mọi người, hoặc có thể vô tình động chạm đến người khác chỉ vì những câu chuyện cười “lạc quẻ”.
Và bạn hãy nhớ rằng cho dù có buồn bực vì những chuyện cá nhân, hay đồ ăn quá tệ, hay thời tiết thật khó chịu… bạn cũng đừng nên than vãn. Bạn không chỉ có thể làm hỏng đi tâm trạng của mọi người mà mọi người cũng sẽ có ấn tượng về bạn như một “cô gái u sầu” hay “cô gái hàng than” đấy.
2. Cân bằng

ấn tượng đầu tiên
Đừng chỉ toàn nói về bản thân mình như thế! (Ảnh: Inmagine)
Bất kì ai đã từng phải ở thế im lặng trong một cuộc “nói chuyện một chiều” đều biết điều này khó chịu đến thế nào. Vì thế bạn nên chú ý đừng để mình trở thành người nói quá nhiều đến mức chẳng ai có thể xen vào nhé. Hãy nói về bản thân ít lại một chút, sau đó đặt những câu hỏi và chắc rằng người đối diện có thể nghe, hiểu, suy nghĩ và hồi đáp lại với bạn mà không bị xen ngang lời. Một cuộc hội thoại tốt nhất là cuộc hội thoại từ hai phía, có sự tương tác qua lại để tao ra thêm nhiều cơ hội kết nối và hiểu nhau hơn.
3. Trang phục phù hợp
Dù suy nghĩ của mọi người về bạn không chỉ dừng ở lần gặp đầu tiên nhưng cách bạn mặc đồ hoặc trang điểm ngay lúc đó cũng sẽ thể hiện một phần nào đó con người bạn. Do đó, nếu bạn muốn mang đến ấn tượng thật tốt đẹp, hãy chọn quần áo để thể hiện tốt nhất bản thân mình nhưng vẫn phù hợp với hoàn cảnh xung quanh.
Một chút tinh tế của cá nhân không chỉ có thể là mở đầu tốt cho cuộc nói chuyện, việc ăn mặc theo cá tính cũng ảnh hưởng đến cách bạn thể hiện mình. Khi bạn cảm thấy tự tin về những gì đang mặc trên người, bạn sẽ bớt nghĩ về chúng, sẽ không tự để ý mình nữa mà tập trung hơn vào việc giao tiếp với mọi người. Ví dụ như khi bạn không chắc chắn lắm về việc ăn mặc thế nào đến một sự kiện, hãy hỏi những người tổ chức hoặc xem những “dress code” chỉ điểm bạn nên mặc thế nào được in trên thiệp… Bạn hãy tự tin rằng ngay cả trước khi bạn mở lời, mọi người xung quanh đã có một ấn tượng tốt về bạn rồi.
4. Truyền tải sự quan tâm
Một cách hiệu quả để tạo ấn tượng tốt với một người bạn vừa gặp là hỏi han về họ trong suốt quá trình nói chuyện. Khi bạn cảm thấy hứng thú với người khác, người khác cũng sẽ hứng thú với bạn nên hãy thể hiện sự quan tâm đến những vấn đề mà người khác đang nói đến bằng cách đặt câu hỏi hoặc bằng những phản ứng như gật đầu, thể hiện bằng ánh mắt… Tốt hơn nữa là bạn hãy tìm ra những đề tài có thể chia sẻ những ý kiến và sở thích riêng của mình. Khi bạn thể hiện niềm đam mê, bạn sẽ dễ dàng khiến mọi người thấy được những điểm tốt nhất của bạn, nói về đam mê có thế khiến bạn cười và trở nên phấn khởi, đó là những đặc điểm tự nhiên rất dễ hấp dẫn người khác.
5. Thực tế
Bí mật của phần giới thiệu bản thân đáng nhớ chính là ở cách bạn cho thêm một ít thông tin cá nhân theo kiểu” tự thú”. Yếu tố hàng đầu giúp mọi người liên kết với nhau đó là tính thực tế, điều này có thể xóa bỏ đi những ý nghĩ cạnh tranh dễ làm mọi người xa nhau. Ví dụ đơn giản như “Xin chào, tôi tên là A, và thú thật tôi chả biết ai ở đây cả”, hoặc “Xin chào, mình là A. Bạn có biết Ville Valo không? Mình có thể nghe anh ấy hát cả ngày mà không chán đấy!”, sẽ rất có hiệu quả vì nó khiến cho người bạn đang nói chuyện cảm thấy rằng họ cũng có thể bộc lộ bản thân như vậy, và nó sẽ giúp cho cuộc nói chuyện ngay lập tức trở nên có chiều sâu hơn.
6. Đóng góp
Mục tiêu của bạn không chỉ là trở thành một phần của cuộc nói chuyện, mà còn có thể thêm vào những giá trị cho cuộc nói chuyện đó. Khi bạn đưa một cuộc nói chuyện đi xa hơn bằng cách thêm những thông tin thú vị hoặc mang tính xây dựng, mọi người sẽ cảm thấy rằng bạn thật sự hiểu vấn đề, và có thể học hỏi được ở nhau nhiều điều. Có thể nghĩ rằng mỗi một cuộc trò chuyện là lúc chúng ta cùng nhau xây dựng một cái gì đó!
Một cách khác để mang lại ấn tượng tốt là chủ động giúp mọi người cảm thấy thoải mái; bạn có thể giới thiệu những người chưa quen biết với nhau, hoặc làm cho một người nào đó bớt thấy lạc lõng trong cả nhóm người… Những hành động này cho thấy bạn là một người thích cho đi hơn là cứ ngồi hưởng thụ, đồng thời cũng chứng tỏ được sự rộng lượng và khả năng dẫn dắt mọi người của bạn – một yếu tố được mọi người đánh giá cao.

Mắt là công cụ giao tiếp hữu hiệu (Ảnh: Inmagine)
7. Giao tiếp bằng mắt
Cho dù bạn đang nói chuyện với ai đi nữa thì việc nhìn thẳng vào mắt là chìa khóa để khiến người đó chú ý và hứng thú hơn. (Việc giao tiếp bằng ánh mắt trong khoảng 70 – 80% thời gian nói chuyện được xem là bình thường và đúng mực, dưới mức này có thể là dấu hiệu bạn không thành thật.) Thuyết trình là một việc đòi hỏi bạn phải giao tiếp khoảng 90% bằng mắt; ở đầu phần thuyết trình, nhiều người cảm thấy khá hồi hộp, và họ thường tìm lại “niềm tin” ở những khuôn mặt đang mỉm cười, gật gù, hoặc ánh mắt khích lệ. Đây là một chiêu hữu hiệu, nhưng nếu như bạn không thoải mái với việc nhìn thẳng vào mắt người khác khi đang nói chuyện trước đám đông, bạn có thể nhìn vào khoảng cách giữa hai người.
8. Kết thúc đúng lúc
Dù bạn đang vui chơi ở một buổi tiệc hay là đang tán tỉnh một ai đó, thì việc biết kết thúc câu chuyện đúng lúc là một phần quan trọng để giữ lại những ấn tượng tích cực. Mỗi một người nên biết giới hạn những gì mình cần nói, đủ để đối phương cảm thấy hài lòng và mong đợi nhiều hơn. Cách tốt nhất để biết được khi nào bạn nên dừng cuộc nói chuyện đó là duy trì việc giao tiếp bằng mắt và lắng nghe, bạn có thể bắt được những dấu hiệu cho thấy đối phương đang muốn dừng lại. Nếu người ta liên tục liếc mắt đi chỗ khác hoặc bắt đầu nói tóm tắt câu chuyện… thì đó là lúc bạn nên dừng. Việc bỏ qua các dấu hiệu này sẽ làm cho bạn giống một người chỉ biết quan tâm nói về bản thân và không tôn trọng người khác.
Tạo những ấn tượng tốt đẹp trong bất kì hoàn cảnh nào không chỉ giúp bạn được mọi người yêu quý mà còn tạo ra được nhiều cơ hội thăng tiến trong công việc. Chúc bạn thành công!

Tuesday, May 1, 2012

Nếu bạn thực sự yêu một người

Từ khóa
Nếu bạn không chấp nhận quá khứ của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, ai mà không có quá khứ.
Nếu bạn không chấp nhận tính xấu của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, chẳng ai hoàn hảo.
Nếu bạn chưa thật sự hết yêu người cũ thì đừng cố gẳng yêu người khác.
Bạn sẽ tiếp tục làm tổn thương chính bạn và người đó.
Nếu bạn muốn thử thì đừng yêu người một người.
Nếu bạn muốn hết buồn thôi thì đừng yêu một người.
Nếu khi ngủ bạn gọi tên người khác thì đừng yêu một người.
Nếu khi bạn khóc bạn nghĩ đến người khác thì đừng yêu một người.
Nếu bạn là bạn thân của một người thì hãy cân nhắc xem đó là yêu hay chỉ là thích.
Ranh giới mong manh nhưng lại khác nhau hoàn toàn.


Nếu một người đòi hỏi bạn cho người ta tất cả thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn không muốn thuộc về một người thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy thay đổi chính mình trước.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ chấp nhận hầu như tất cả những thứ thuộc về người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì khi bạn giận dỗi đừng dọa chia tay người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì cả bạn và người đó sẽ sống tốt hơn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng vì những thứ nhỏ nhặt mà giận dỗi.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không làm người đó khóc vì khi đó bạn cũng sẽ rất buồn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không bao giờ muốn và cố gắng không làm tổn thương người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy để giành một khoảng lặng cho họ.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn có thể không nhận ra rằng bạn đã cho họ nhiều đến mức thế nào mà luôn nhận thấy mình nhận quá nhiều.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng đòi hỏi ở người đó những điều không thể.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn hãy giữ gìn tất cả cho bạn và cho chính người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì chỉ cần nhìn vào mắt người đó bạn đã hiểu tất cả.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì thời gian luôn là quá ngắn ngủi.
Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.
Có những thứ mất đi rồi không thể lấy lại.
Có những sai lầm không bao giờ sửa được.
Có những vết thương không bao giờ lành.
Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Có những thứ không bao giờ là của bạn.
Có những thứ lại là của bạn mãi mãi.
Có những con đường đã đi rồi không thể quay lại.
Có những cánh cửa luôn đóng.Có những vùng đất ảo tưởng.
Vì vậy ” Khi yêu mới phải chân thành.”
Vì vậy ” Tình yêu là đáng quý.”
Không có ai là không có tình yêu.
Không có ai là không được yêu.
Không có ai không yêu một ai.
Chỉ đơn giản là người đó chưa xuất hiện mà thôi ♥

Xin hãy lưu lại

Từ khóa
Xin hãy lưu lại
Xin hãy lưu lại trong tâm trí của ta
Hình ảnh của buổi hẹn hò im lặng

Khi hai con người với thật nhiều những nỗi đau dựa vào nhau trong đêm giá lạnh
Và nghe tiếng rất nhỏ trái tim thầm thì

Xin hãy lưu lại trong kí ức của ta
Những đốm sáng leo lắt của điếu thuốc người hút dở
Và trái táo bạch tuyết ta cắn một góc nham nhở
Khi sự run rẩy tận cùng ngay cả khi gần sát bên nhau

Xin hãy lưu lại trên gương mặt khổ đau của ta
Những giọt nước mắt xé lòng khi người lau thật nhẹ bằng những ngón tay thô ráp
Chút yêu thương còn sót lại
Chỉ là một cái véo má của ngày xưa

Xin hãy lưu lại trong gọn gàng trái tim ta
Vết răng cắn còn hằn bao hờn giận trên cánh tay nhỏ bé
Khi yêu thương và nỗi đau đang hòa quện để âm ỉ cháy
của sự ích kỷ trong ta
khi ta nhận ra
ta đã chỉ còn là một điều gì đó thiêng liêng nhất và cũng xưa cũ nhất
trong những tin yêu của người

Xin hãy lưu lại trong tiềm thức của ta
Nụ hôn da diết
Cái ôm gầy guộc
Và lời nhắc nhở hãy sống bình an

Xin hãu lưu lại ở cuộc đời ta
Nhiều hơn cả một lời hẹn ước
“sau này tớ sẽ lấy H làm vợ”
Là hình hài một người
Ta yêu thương hơn chính bản thân ta

Xin hãy lưu lại giùm ta, đi mà!
Vì có những nỗi đau chỉ có thể chữa lành bằng một nỗi đau như thế…